Lửa Hoàng Cung - Trần Thùy Mai
Năm ấy nhà vua đã gần sáu mươi tuổi. Hàng ngày, cung tần mỹ nữ vẫn được tuyển thêm. Ròng rã hơn mấy mươi năm, tháng nào hậu cung cũng có một hoàng nam hay một công chúa mới ra đời. Tính đến năm thứ hai mươi bốn trị vì, nhà vua đã có đến ba mươi tư con trai và sáu mươi chín con gái.
<!>- Thưa mẹ, tại sao phải tắt lửa đi, rồi lại đi xin những mẩu than này, hở mẹ? Quỳnh Thơ hỏi.
° ° °
Một buổi sáng, thị nữ đỡ Quỳnh Thơ ngồi dậy, nhẹ
nhàng thay xống áo cho nàng và dìu nàng ra nằm trên chiếc sập gụ lót đầy
gối thêu. Trước sập, một bức màn gấm dày buông chấm đất.
- Có việc gì đây, hở các em? Công chúa hỏi đám thị nữ, - tất cả các thị nữ đều lớn tuổi gấp đôi Quỳnh Thơ.
- Bẩm công nương, hôm nay quan thái y đến thăm mạch.Ả thị nữ vừa nói vừa quấn quanh cổ tay Quỳnh Thơ một băng lụa mỏng. "Lát
nữa công nương thò tay ra khỏi màn, quan thái y chỉ cầm qua lớp lụa này
mà xem bệnh tình. Công nương cứ yên tâm đừng sợ". Quỳnh Thơ mỏi mệt lắc
đầu. Cơn sốt, những bức màn, những người hầu vây quanh, những dải băng
quanh cổ tay làm nàng ngạt thở. "Các em hãy cho ta lên lầu, ngồi một
mình nhìn dòng sông ngoài kia! Ta muốn tháo tung tất cả những thứ chán
ngán này, chúng làm ta chết mất!".
- Không được đâu công nương. Quan thái y là đàn ông mà, làm sao có thể cầm vào tay công nương được?
- À ra thế. Một người đàn ông sẽ đến đây.
Một
lát sau, có tiếng chân đĩnh đạc đến sau bức màn. Những tiếng chân ấy
vang lên rất lạ, không giống bất cứ tiếng chân nào Quỳnh Thơ đã từng
nghe trong cung cấm này. Các thị nữ xúm xít quanh giường, rồi một ả nắm
tay Quỳnh Thơ đưa nhẹ qua màn. Một bàn tay lạ nắm lấy cổ tay công chúa
qua lần lụa mỏng. Bất giác cô gái nhỏ đỏ bừng mặt vì một cảm tưởng kỳ
lạ.
Quỳnh Thơ ngồi dậy. Các thị nữ lo lắng nhìn theo, rồi họ chợt
kêu rú lên, có người luống cuống đâm đầu chạy. Công chúa Quỳnh Thơ mười
bốn tuổi vừa làm một việc kinh thiên động địa chưa bao giờ từng xảy ra
trong cung cấm: Công chúa đã vén bức màn lên nhìn thẳng vào người đàn
ông trước mặt.
Nửa giờ sau, cả hoàng cung đều biết câu chuyện
điếm nhục đó. Hoàng Quý Phi khóc ròng rã ba ngày đêm, ba ngày liền các
thị nữ cung Trùng Hoa cũng vì vậy mà bỏ ăn bỏ ngủ. Bà Kính Phi, người
đang ở ngôi vị thứ hai trong cung, đã đem ngay cái tin này đến tai vua.
Hoàng Quý Phi bị truất vì lỗi dạy con không nghiêm. Nhũ mẫu bị đuổi ra
khỏi cung Trùng Hoa và sung làm thợ cắt cỏ ở vườn ngự. Quỳnh Thơ được
chữa lành bệnh và sau đó bị nhốt vào lãnh cung.
Trong cung lạnh,
nơi đoạ đày những cung nga xấu số, Quỳnh Thơ bàng hoàng nhớ lại... Lúc
đầu nàng khóc sướt mướt khi nghĩ đến những nhục nhã mình đã gây ra cho
mẹ, nhớ những cung phòng đẹp đẽ nơi ngày ngày vẫn đá kiện hay đổ xâm
hường với các chị em trang lứa. Mãi sau khi đã quen với cuộc sống ở lãnh
cung và nguôi dần niềm thương nhớ những người thân, Quỳnh Thơ mới biết
đọng lại trong tâm hồn, đau đớn và thấm thía nhất, là hình ảnh người đàn
ông lần đầu tiên nàng thấy: Một ông già khô quắt, râu tóc bạc phơ, cái
miệng khắc nghiệt, với hai gò má nhăn nheo lấm tấm vết đồi mồi. Quỳnh
Thơ rùng mình, không dám hồi tưởng lại. Nàng đã trả giá đắt bao nhiêu
cho một điều hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì!
° ° °
Giữa lúc đó chợt có tiếng thét vang rền từ xa vọng lại. Tiếng người nhốn nháo, tiếng chân rầm rập, tiếng hô lệnh xung phong vang lên giữa đêm thâm u. Rồi những ánh lửa xuất hiện như sao sa, những bóng người ngựa lao tới, những ánh kiếm rực lên trong đêm.
Có biến! Trống ở ngọ môn điểm cấp tập liên hồi. Không phải nhịp trống uể oải thườngngày, đây là tiếng trống từ một bàn tay dũng mãnh. Dân phu đang xây lăng ở phía tây kinh thành đã nổi dậy. Họ đang tràn vào cung, mở cửa các nhà giam. Quỳnh Thơ nép vào một góc nhà ngục. Chiếc xiềng sắt khua loảng xoảng rồi rơi xuống. Cửa phòng giam bật mở.
Một tráng sĩ vừa xuống ngựa, tay cầm bó đuốc nhìn vào.
Lửa, lửa dữ dội, rực rỡ chiếu phòng giam lạnh lẽo.
"Hết canh tư này, nghĩa quân sẽ rút đi. Chúng ta đã phóng thích hết tù nhân trong kinh thành. Nàng hãy mau tìm đường thoát".
Quỳnh Thơ ngước nhìn. Trong phút chốc, nàng nhận ra trong mắt người nghĩa sĩ một ánh lửa rực rỡ và hiểu rằng chàng đã đến từ nơi mặt trời ẩn náu.
Tráng sĩ đưa tay cho Quỳnh Thơ, nàng nắm lấy tay chàng; nàng đã mười sáu tuổi và lần đầu tiên trong đời nhìn thấy một người đàn ông đích thực. Tráng sĩ đỡ Quỳnh Thơ ngồi lên ngựa và chỉ một khắc sau cả hai đã lao theo dòng thác người đang cuốn về cổng hoàng cung, trong tiếng chiêng báo động vang trời.
Nhiều thập kỷ sau, dân cư ở quanh vùng vẫn kể câu chuyện nàng công chúa cùng chàng dũng sĩ trên lưng con ngựa trắng phóng như bay về phía rạng đông. Không ai biết chính xác họ đi đâu, nhưng tất cả đều tin họ đã cùng sống ở một nơi nào đấy tràn trề ánh lửa. Niềm tin ấy chẳng phải là vô căn cứ, vì hiện nay nhiều dòng họ ở lân cận thành cổ vẫn tự nhận mình là con cháu của hai con người gan dạ và hạnh phúc đã ruổi ngựa đi đón mặt trời vào một đêm đầu xuân.
Còn sáu mươi tám nàng công chúa khác trong cung thì sách vở còn chép rõ về cuộc đời của họ. Có ba mươi nàng được gả cho những ông phò mã lọm khọm với tấm lưng dài cong gập trong chiếc áo the. Còn ba mươi tám nàng thì chết già trong cung, nhiều nàng chết lúc còn rất trẻ vì buồn chán những đêm nguyên tiêu lạnh.
Comments
Post a Comment