Xuân hoài - Trần Yên Hòa
tranh nguyễn trung Xuân hoài Ta tìm xuân em hồn xơ xác lá Núp bóng bình minh lặng ngắm mặt trời Ô hoa mai đã nở tràn bên gối Tỏa hương nồng một sớm mai tươi Ở xứ này mùa xuân nghe nhạt thếch Nắng không tươi và hoa cũng không màu Màu ta yêu đúng là màu cổ tích Của một ngày xưa của xứ ngàn sau Năm tháng cũ trườn mình lên đứng dậy Cơ hồ như đất mặt nứt làm đôi Ta quờ quạng với bàn tay rị mọ Tìm xuân nồng qua giấc mộng hai mươi Đôi tay nhỏ quắt quay niềm hối hả Mùa xuân qua bên gối mộng xuân đời Mười bảy tuổi biết yêu em thục nữ Tóc buông chùng lơi lả xuống hai vai Màu tóc ấy màu vàng son một thuở Đã qua rồi mộng mị suốt trăm năm Em áo đỏ em áo hường dạo nọ Cũng mù xa biền biệt những mùa trăng Giữa mùa xuân vết hôn môi nóng chảy Con tim người cũng náo nức reo vui Bao lẽ sống thương yêu về bay nhảy Con tim ta cũng nao nức reo cười Giờ con tim trở về nơi niên thiếu Chất chồng lên ngàn cánh mộng tình trai Ta mãi mê một mùa xuân xa ngái ...