Posts

Cung Tích Biền: Bơ vơ cái dấu chấm buồn lạnh… - Trịnh Y Thư

Image
    Bơ vơ cái dấu chấm buồn lạnh, trên một cõi quê nhà, đất thiếu máu, cạn tình. – Cung Tích Biền ( Nghiệp chưa hề an nghỉ – Xứ động vật )

Cung Tích Biền – một người anh, một người viết - V. N.

Image
  Nhà văn Cung Tích Biền  (1936-2026)   Có những người ta biết từ lâu mà vẫn tưởng như còn có thể gặp lại vào một sáng Chúa nhật nào đó. Vẫn là quán cà phê quen thuộc, vẫn những khuôn mặt quen thuộc, vẫn những câu chuyện văn chương không đầu không cuối. Người ấy có thể hôm nay vắng mặt vì bận việc, vì đau chân, vì đi chơi xa, hay chỉ vì ngại ra đường. Ta không nghĩ rằng đó là lần cuối cùng.

Cung Tích Biền và phần tật nguyền của lịch sử - Tino Cao

Image
    Chưa đầy ba tuần trước tôi còn gặp Cung Tích Biền. Bây giờ ông đã đi. Quãng nối thời gian giữa một người còn hiện diện trong một buổi chiều cuối mùa hạ ở quận Cam và một người giờ đây chỉ còn có thể gặp lại trong kí ức, chao ôi, sao lại ngắn đến vậy. 

Em phương ấy - Trần Yên Hòa

Image
 tranh nguyễn trung   Em phương ấy   Em phương ấy mắt có buồn tháng bảy Lời tình anh buông xuống một câu xàng Em nhận lấy câu cải lương hồ quảng Có lời tình nhân ngãi của trăm năm   Em phương ấy mùa thu vàng rưng nắng Màu tình em má đỏ rất lung linh Như một thuở cỏ hoang còn khép kín Em thu mình trong vỏ ốc em riêng   Trời phương ấy ngày thu hay tháng hạ Có làm em xao động một chút gì Như một thuở ôm nỗi buồn đến lớp Em xa anh hàng vạn nhịp cầu treo   Ơi phương ấy là giấc mơ anh đó Anh sẽ về ôm lấy giấc mơ hoa Có em đứng giữa mây trời lá đỏ Gió hát lên tiếng hát bản tình ca   Bài tình ca bài tụng ca đất nước Thịt, xương, da anh về ngụ nơi này Đất nước trải những khúc tình tha thiết Và em tôi phương ấy sẽ cười vui   Em phương ấy là bài thơ đẹp nhất Anh cuộn mình trong những giấc mơ yêu Loài chim nhỏ cũng ca lời chúc tụng Ngày bình minh nắng rọi phía sau chiều   Trần Yên Hòa ...

CHUYẾN TÀU MUỘN - Hoàng Xuân Sơn

Image
   tranh nguyễn trung   CHUYẾN TÀU MUỘN Tình đã nâu khô Sao thu vàng hớt Chang một nấm mồ Đến lúc mờ nhạt Để một khoảng không Ta còn được thở Đeo nhau gánh gồng Buổi duyên còn nợ Thôi đừng thấy nhau Bộ đời đã đóng Em cứ nguyệt lầu Ngóng vầng trăng mộng Để nghe hạt vàng Rải đường đi mới Ừ thì vông vang* Hoa tình chưng vội Đừng luyến níu kéo Ta hứa với mình Muôn đời lữ khách Chuyến tàu bình linh Hành hương một chắc Cúi lạnh linh thần Ngọn sao chìm tỏ Dịu dàng túy ân • h o à n g x u â n s ơ n 12 sept 26 (Tác giả gởi) * Đỗ Tốn, Hoa Vông Vang   *   Mời nghe nhạc: Ca khúc "Tụng Ca" trên Youtube: Thơ Trần Yên Hòa   https://www.youtube.com/watch?v=vO39a8Of7k8   Thks. TYH  

Lạc nhau - Lê Kim Thượng

Image
    tranh nguyễn trung   1.   Cái thời thuở ấy chưa chồng Cỏ Khâu may áo, áo hồng đào rơi Nhớ ngày thuở ấy chung đôi Bây giờ xa cách vẫn ngồi nhớ em… Nhớ môi hồng thắm ướt mềm Lắng nghe hơi thở nhẹ êm ngọt ngào Hãy yêu cho thật dạt dào Tiếng em thủ thỉ lời trao nhẹ mềm… Dỗi hờn, hờn dỗi chi em Đem tình tôi thả xuống miền ưu tư Dìu em vào cõi mộng du Mây hồng lãng đãng mùa thu nắng tà Hẹn thề mình mãi không xa Dù cho trắc trở, vẫn là của nhau Dù tình ngang trái thương đau Tôi em vẫn giữ tình đầu mãi yêu…    2.    tranh nguyễn trung   Tình ta giông bão đã nhiều Nhắc làm chi nữa trăm điều xót xa Tình ta chát đắng đậm đà Người đi xa mãi, bỏ ta thất tình Sao không nói thật lòng mình Đinh ninh lời hẹn, đinh ninh lời thề… Tình xa sao vẫn si mê Bóng xưa em vẫn đi về… trong mơ Lâu rồi vẫn đợi, vẫn chờ Trở nghiêng gối mộng, hững hờ canh thâu Em về đâu… Anh về đâu… ...