Posts

Nối - Huỳnh Liễu Ngạn

Image
    Nối  qua cầu đếm bước em theo bên kia bên ấy cheo leo bên nào em còn hồng má tầng sao để rêu trên đá nằm chao đảo chờ   bây giờ cầu nối thành thơ treo lên độn cát giấc mơ đã thành gởi em ít chút mộng lành để rung nhịp đập tròng trành giữa đêm   những ngày thân ái nối thêm bờ đông bờ bắc êm đềm bờ anh nhìn theo phía có trời xanh em còn thả tóc cho nhanh qua cầu   gió chiều vướng nhẹ bờ lau áo em nghiêng ngọn cỏ khâu anh về nhịp đời như thể ngủ mê để con nước cuộn chân đê nối dài   hai lòng cách một bờ vai anh qua không kịp hẹn mai mới cùng em vui ngày hội non bồng quê nghèo không nhớ dòng sông nữa rồi.   Huỳnh Liễu Ngạn  1.5.2026

Truyện ngắn Ái Điểu: ‘Người Và Người Và Những Người’ - Trần Doãn Nho

Image
 Tác giả Ái Điểu. (Hình: Facebook) Trong kỳ trước, tôi đã có dịp ghi lại vài cảm nghĩ về truyện ngắn của Ái Điểu, một cây bút mới. Lần này, tôi xin giới thiệu một truyện ngắn của Ái Điểu với cái tựa đề khá lạ: “Người Và Người Và Những Người.”

Nhà thơ Phạm Thiên Thư, tác giả ‘Ngày Xưa Hoàng Thị,’ qua đời ở tuổi 86 - NHK

Image
    SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Nhà thơ Phạm Thiên Thư, tác giả nhiều bài thơ nổi tiếng được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc, qua đời tại Sài Gòn hôm 7 Tháng Năm, hưởng thọ 86 tuổi. Theo báo Giác Ngộ, linh cữu của ông Phạm Thiên Thư được quàn tại nhà tang lễ chùa Vĩnh Nghiêm, phường Xuân Hòa, Sài Gòn. Lễ viếng bắt đầu từ hôm 8 Tháng 5   năm 2026.              Ông Phạm Thiên Thư, tên khai sinh là Phạm Kim Long, từng đi tu và rồi hoàn tục, nên có kiến thức thâm sâu về đạo Phật. Ông được coi là “người thi hóa kinh Phật” (dịch kinh Phật ra thơ) và là tác giả của nhiều bài thơ phảng phất triết lý mà ông đã tin theo. Nhiều bài thơ của ông được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc và biết đến rộng rãi trong công chúng nhiều thế hệ: “Ngày Xưa Hoàng Thị,” “Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng,” “Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu,” “Em Lễ Chùa Này”…         Phạm Thiên Thư và Phạm Duy Sau 1975, ông hoàn tục sống đời cư sĩ và từng mưu sin...

Bôi Trơn - Trần Yên Hòa

Image
  Như  Ý đã trên bốn mươi, nhan sắc trung bình hay hơn trung bình một tí. Khuôn mặt trái soan, mái tóc dài, cao trên thước sáu đã níu lại được cái dáng đi hấp tấp, nhanh lẹ của cô. Cô còn độc thân, chắc có lẽ thời gian qua như "cơn gió", làm tuổi thiếu nữ, tuổi thanh xuân, của cô trôi qua vùn vụt. 

Người Xưa - Mặc Phương Đình

Image
    nhớ lần nào gặp em trên net anh hỏi thăm em đến từ đâu ? (em cười mỉm nhìn anh khẽ nói) em đến từ xa : nửa địa cầu bốn phương trời rộng thênh thang quá bởi “một nòi tình” ta gặp em tiếng Việt ngọt ngào trong huyết quản cho nhau từng nốt nhạc êm đềm những câu thơ đẹp như hoa cỏ vương vấn người đi như bóng mây yêu dấu một đời thơm dĩ vãng xôn xao cùng với gió trăng đầy rồi em mê mải chân trời lạ thơ trải ngàn hương đi thật xa em có hàng trăm người bạn mới nơi này còn lại một mình ta bây giờ gặp lại người em cũ hồn vẫn đong đầy những túi thơ trăng nước vẫn xanh cùng mắt biếc quê hương tươi sáng nỗi mong chờ . mạc phương đình

Bạn Nhậu Cũ - Nguyễn Ngọc Tư

Image
  Hắn chịu thiệt là mình mê chơi, ham vui, và vì thích chơi vui nên khoái nhậu. Còn gì buồn bằng việc phải về nhà sớm vào những buổi chiều cuối tuần dìu dịu nắng, gió nhẹ hiu hiu, phải ngồi một mình trong những buổi trưa trời mưa rả rích. Có gì vui bằng được ngồi trong một cái quán nào đó, hơi ồn ả, phức tạp một chút.   <!> Ở đó, mỗi người mang tới một màu sắc mùi vị, một tính cách khác nhau, đa dạng như cuộc đời tươi đẹp này. Họ có thể không có lý do gì rõ ràng hết, cũng có thể vì gặp người bạn cũ lưu lạc lâu rồi, một hợp đồng kinh tế mới ký, buồn do thất tình, vui vì mới cưới vợ xong... và niềm tự hào duy nhất của hắn khi ngoái nhìn lại nửa đời bia bọt là có lúc hắn đi quán chỉ vì nhớ cha, nhớ quá trời. Ngày xưa, cứ năm ba bữa hắn lại chở cha đi nhậu. Đó là những bữa hắn bỏ rơi đám bạn bè mà không đứa nào dám giận, có đứa còn ngồi tấm tắc, ước gì tao còn ông già, đứa khác nghe lòng thẹn thùa, lâu rồi mình không về thăm, ăn một bữa cơm với ba, chỉ đoà...

Ngòi bút ngập ngừng - Hoàng Chính

Image
    Ngày thứ N Gã vung nắm tay đập xuống mặt bàn. Chiếc bàn gỗ mộc mạc nhảy bật lên. Bốn chân bàn nhấp nhổm, cập kênh vài giây rồi đứng yên. Cây bút và xấp giấy tung bay xuống nền nhà.