trần yên hòa Buổi Chiều Ở Mỹ, Nhớ Quê một chiều buồn như trăm năm trước ta bơ vơ đứng gọi thất thanh quê nhà, quê nhà, đâu mất hút? mà ta như gãy cánh lìa cành gió cũng gió mà sao nghe lạ có cái gì như thể hắt hiu nắng cũng nắng vàng hanh trên lá mà nghe sao lạnh thấm tiêu điều. bờ môi mọng em, đóa tường vi nở nhớ điếng hồn luôn đêm sáng trăng cái nụ cười em, phương trời đất cũ quýnh quáng ta giục giã môi mềm ta trung niên, chập choạng câu cười sầu cố xứ, sầu tình, đắng nghét ở Mỹ, nhớ mặn nồng, ngọt, lạt em, ngọn nguồn, xa tít mù khơi ở Mỹ, cơn buồn không thể biết bất kỳ đêm, hay sáng, hay chiều ở Mỹ, khi buồn lên thê thiết là cuồng điên, quay quắt, quạnh hiu. Trần Yên Hòa