Posts

Bến Đò Xóm Miễu - Nguyễn Ngọc Tư

Image
   Lương chèo đò mướn năm mười hai tuổi. Nhà Lương nghèo, chỉ là cái chòi rách tả tơi, từ ngày đi theo đò. Lương ăn, ngủ trên bến đò, nên nhà đã bỏ hoang hẳn. Suốt ngày quần quật trên sông mà bộ mình đã khẳng khiu chỉ độc cái quần tà lỏn dính đầy nhựa trong của thời làm sai vặt ở các trại xuồng. Lương không cha, má chết sớm nên cái quần dãn dây thun không ai may lại, nó tuột luốt mỗi lần Lương thót bụng rướn người trên đôi chèo.

Trò Chơi Cấm - Trần Thùy Mai

Image
    Như mọi năm, đúng vào ngày một tháng giêng, ông Thanh tổ chức sinh nhật của mình trong ngôi nhà vườn ở làng quê. Khu vườn bên kia sông Bao Vinh, đầy những lá nhãn xanh um. Không bao giờ ông gửi thiệp mời cho ai. Nhưng như một tập tục, bạn bè ông cứ đúng ngày là đến. 

Si Tình - Phan Thị Vàng Anh

Image
   Mười một giờ đêm, khách đã bắt đầu lục đục ra về, anh và em đã bắt đầu ngáp vặt, (chúng mình thân nhau quá mà, điều này đâu còn phải là cái để gọi là “xúc phạm” nhau như hồi mới quen cách đây hai năm!).

ÔNG GIÀ VÀ HỘP CƠM NÓNG -

Image
  Không ai biết… người đàn ông ngồi trong tiệm sửa xe đó, đã từng giữ cả bầu trời. Cho đến khi… một hộp cơm nóng, làm sống lại một cuộc đời. <!>     Tôi làm nghề giao hàng chợ Saigon, tiểu ba ng Michigan. Tôi tấp xe vào một tiệm sửa xe cũ kỹ nằm lọt thỏm sau dãy nhà kho lạnh lẽo. List mua hàng chỉ vài chục đô, vài lon súp, ít gạo, mấy gói mì. kèm dòng nhắn ngắn ngủi: “Để trước cửa. Tôi bận làm đằng sau” Tuyết hôm đó rơi nhiều đến nghẹt thở. Gió rít qua từng khe cửa như tiếng hú. Tôi đặt đồ ở cửa rồi. Nhưng khi bước lại gần, tôi nghe tiếng radio khe khẽ… Một bản nhạc Việt nam cũ, run run như hơi thở người già. Tôi liền gõ cửa. Một lúc lâu sau, cửa mở hé. Một ông cụ người Việt bước ra. Tóc bạc trắng, lưng hơi còng, mặc bộ đồ làm việc dính đầy dầu mỡ. Hơi thở ông phả ra làn khói trắng. — “Ủa… tôi dặn để ngoài mà… lạnh lắm… vào làm gì cháu?” Giọng miền Nam. Nhưng ấm. Tôi cười, xách đồ vào: — “Dạ tuyết lớn quá, cháu sợ ướt hết… Với lại… gặp đồng hương, chào nhau t...

Tam Ca AVT: Ban Nhạc Trào Phúng, Một Thời Để Nhớ - Vương Trùng Dương

Image
  Giữa thập niên 1950’, Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH thành Phòng Tác Động Tinh Thần, sau đó với danh xưng Nha Chiến Tranh Tâm lý, năm 1965 trở thành Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị.

Thơ tình cù nèo - Hoàng Xuân Sơn

Image
   tranh nguyễn trung   Hãy em là rượu hồng Hãy cùng ta ngất ngưởng Dẫu tình chưa tân hôn Mới luôn những tình huống Nồng nàn mỗi sát na Chẳng hai đâu, một đấy Sáp nhập hết ta bà Xa hay gần cũng vậy Hãy là nhau móc ngoặc Như xà nẹo cuộc đời Ôm chặt lấy. dính cứng Xoắn xuýt từng lan khơi Đường đi nào lăng ba Chẳng là địa chính trị Hãy ôn nhu kiết già Và dữ dội, như thế!   LỤC NGÔN TÌNH Ta bay vào chỗ không người Cuộc phiêu lưu của rác rưởi Đi tìm vầng trán đôi mươi Chỉ thấy nếp nhăn rười rượi Tự vì mơ ước như chim Em dang cánh mù tuyệt tích Dưới tán lá khô im lìm Ta hát ví chiều dương mịch Lối mòn như những vết thương Hoa dại không buồn khép mắt Chiếc gai của một bông hường Nhọn hoắt trên từng nốt nhạc Ôi ca thương ôm nỗi niềm Khuya bóng sương nào thức giấc Bài thơ tự mình niêm phong Chữ rụng âm thầm hương nhặt Nếu như đêm dài mướt lạnh Ta ngồi đồng thiếp dương sa Người qua lại không tin nhắn Cổng đâu v...

Bóng Đè - Đỗ Hoàng Diệu

Image
tranh nguyễn trung   Tôi có bàn tay nhỏ nhắn và mềm mại hiếm thấy. Bàn tay không thay đổi theo mùa hay béo gầy cơ thể. Thụ bảo bàn tay tôi không tuổi tác trọng lượng. Hồi hai mươi tuổi, mới ra trường nằm nhà ba tháng, chỉ ăn và ngủ, cơ thể trồi lên những múi thịt, nhưng bàn tay tôi vẫn mảnh dẻ. Thụ hay mân mê bàn tay tôi.