Posts

Tháng Giêng - Thanh Phương

Image
    Tháng Giêng Tháng giêng chộn rộn chiều dốc nắng Reo rắc hồn tôi bao nhớ nhung Tôi vẫn ước ao ngày nắng ấm Hoa vàng trú ngụ dẫu mong manh   Tháng giêng mắt lá xanh ảo ảnh Mây trắng ngừng trôi vạt nắng chiều Nắng úa linh thiêng làm phép lạ Đốt cháy bờ môi em tháng giêng   Xa em tôi trở thành yếu đuối Một mùa thu trắng chợt qua mau Tháng giêng hồn tôi đầy bụi bặm Vết cắt thời gian có lụi tàn   Tháng giêng hồn vía cánh đồng lúa Ủ ấm cỏ khô cháy vĩnh hằng Thung lũng hoa vàng ươm mắt biếc Hương bay duyên khởi em tháng giêng   Tôi vẫn ước ao trăng cổ tích Rọi chiếu bến bờ cõi phù vân Môi em là bến bờ cứu rỗi Sóng quyện sông trăng chảy thơm lừng   Em đi bên ấy chiều viễn xứ ...

Mưa, uống rượu một mình - Nguyễn Vĩnh Long

Image
  Mưa, uống rượu một mình  Chiều mưa chẳng giống xứ mình không nghe mái gõ gió rình qua khe chung quanh kín bốn tường che mà sao vẫn lạnh lòng nghe thấm buồn   Bạn bè chẳng đến một tên ngồi đây lạt miệng chợt quên tháng đầy tiện tay rót chút rượu tây uống khan để nhớ những ngày xót xa   Rượu ngon men khác bên nhà uống chung với mối tình xa ngậm ngùi chiều mưa tâm cảnh xứ người hớp thêm ngụm đắng thấy đời cạn đi   Nhớ người giữa cuộc phân ly nhớ bàn tay siết môi ghì chặt nhau bây giờ chạm hãy còn đau dấu răng ngày trước mà sao chẳng lành?   Chiều mưa uống rượu một mình trong hơi men cạn những hình bóng xưa bỗng dưng thấy rượu cũng thừa làm sao uống lại ngày xưa tuổi người...   Nguyễn Vĩnh Long

HẾT NĂM - Hoàng Thị Bích Hà

Image
    Hết Năm   Giật mình… thôi đã hết năm Làm phu câu chữ kiếp tằm nhả tơ Gối đầu dăm bảy câu thơ Đường đời sấp ngửa… bến bờ gian nan   Trăng tròn rồi khuyết… lại rằm Hoàng hôn theo hạt sương nằng nặng rơi Nắng mưa quanh quẩn tại trời Soi mình vào mắt người đời thử coi   Buồn như con nắng lẻ loi Đôi mắt ai chứa sông ngòi thế gian Đâu rồi ai đó bạn bè Đâu rồi tri kỷ trúc tre đã từng   Ngoảnh mặt còn lại người dưng Em chờ ai để đi cùng tháng năm? Gánh gồng tình nặng sắt son Chất đầy dâu bể vẫn còn Tình Yêu.   Hoàng Thị Bích Hà

Chiếc áo len của cha tôi - Trần Yên Hòa

Image
  cha tôi, ông Trần Khái   Hồi tôi đi lính, sau 9 tuần làm tân binh ở trung tâm huấn luyện Quang Trung, tôi được chuyển lên Ðà Lạt. Ðà Lạt với tôi chỉ là trong mơ, trong mộng, trong trí tưởng. Tôi không nhớ những năm tháng ấy (1968), tân nhạc Việt Nam đã có những bản nhạc ca tụng Ðà Lạt chưa? Như “Ai Lên Xứ Hoa Ðào, Ðà Lạt Hoàng Hôn, Thương Về Miền Ðất Lạnh?” Nhưng trong tâm tưởng, tôi đã yêu Ðà Lạt lắm rồi.  

Cây Thầu Đâu - Trần Thế Phong

Image
   <!>   Cây thầu đâu của nhà tôi, trước sân, gần cổng đi vào không biết trồng từ lúc nào.Khi tôi lên mười tuổi thì thân cây to hơn một vòng tay ôm của người lớn, chiều cao trên mười lăm thước. Cây thầu đâu đã cho tôi rất nhiều kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên được...

Đọc một truyện ngắn của Cao Bình Minh: ‘Điệp Khúc’ - Trần Doãn Nho

Image
    Cao Bình Minh là một cây bút còn khá xa lạ với văn đàn, trong cũng như ngoài nước. Đơn giản là vì tác giả viết ít, và hình như đã ngưng viết từ lâu. Lần đầu tiên tôi biết đến tên tác giả này là qua “Điệp Khúc,” một truyện ngắn đăng trên Văn Việt và sau đó, trên Da Màu (2022), do nhà văn Trần Vũ đánh máy lại từ một số báo Văn cũ của Mai Thảo. Đó là một truyện tình với cách dựng truyện và hơi văn khác lạ, thú vị. Nhân vật chính xưng “tôi” là một phụ nữ trẻ, tuổi ngoài 20, đang theo học lớp nhiếp ảnh. Nàng có một người tình lớn tuổi (tên Thiện), “ cầm súng ròng rã nhiều năm , ” có lẽ là một cựu quân nhân VNCH sang định cư ở Mỹ. Lúc đầu, dù bạn bè nàng thường dè bỉu là nàng cặp bồ với một “khứa lão” đáng tuổi chú bác khiến nàng cảm thấy nhột nhạt, nhưng nàng bỏ ngoài tai, “ cứ đinh ninh thằng cha khoảng ba tám ba chín là cùng . ” Trong một lần nói chuyện, chàng tình cờ tiết lộ số tuổi của mình, nàng mới hay chàng “ cũng đã già khú đế , ”  lớn hơn nàng đến “ gần h...

Người Đàn Bà Tôi Yêu - Phạm Thanh Khương

Image
  Không hẹn trước, nhưng cứ đúng 5 năm một lần tôi và nàng lại gặp nhau ở quê. Như ngẫu nhiên, khi tôi về quê nghỉ ngơi thì nàng cũng về.