Posts

Thương mãi chỗ em ngồi - Huỳnh Liễu Ngạn

Image
    Thương mãi chỗ em ngồi   anh mới về thành phố khung cửa sổ ngủ yên tiếng chim rơi bên tổ làm nhớ hoài không quên   cây mù u rụng lá bên góc thềm hoang liêu để màu trời mệt lả khi nắng vàng đổ xiêu   nhà bên còn đèn sáng hắt bóng một góc phòng hình như nghe trong gió ánh mắt chìm sập đông   mùi dạ hương đã dịu thì thầm bên gối chăn thấy bờ môi nghiêng lại chảy vào hồn bâng khuâng   như chiếc lá thu phân làm mùa lên mái tóc em thả xuồng căn phần một giọt đời mưa móc   chiều như xa nửa buổi mà ngõ về vang ngân hỏi lòng ai đã tối mà nép tình giữa sân   đợi em ngày hai bữa con đường chia hai nơi bên kia thì nắng ráo bên này thì mưa rơi   làm lòng anh bối rối để dòng đời lạc trôi  mười năm dài mấy lối thương mãi chổ em...

THU KHÚC - Tịnh Bình

Image
    THU KHÚC   Rụng vào thu xưa chiếc lá Neo hồn ta giữa đa mang Heo may luồn kim se chỉ Đong đưa một phiến thu vàng   Thầm gọi đôi lời quá vãng Độc bình hoa tím đơn côi Mênh mang nẻo về sương khói Thơ xưa nét chữ nhòe rồi   Tri âm bạn đà đi vắng Cầm lên xác bướm khô rơi Người gần như xa quá đỗi Thì thôi thu hát bên trời   Khẽ chuyến mây trôi bằng lặng Vườn thu mắt cỏ đẫm sương Lãng đãng lời chi chuông gió Ngỡ em phía lối hoang đường...    Tịnh Bình (Tây Ninh)

TÔ ĐĂNG KHOA- HÀNH TRÌNH TÂM THỨC TRONG TRUYỆN NGẮN TRÔI GIẠT - NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

Image
   nhà thơ nguyễn thị khánh minh   TÔ ĐĂNG KHOA- HÀNH TRÌNH TÂM THỨC TRONG TRUYỆN NGẮN TRÔI GIẠT Nếu muốn tóm tắt Trôi Giạt, tôi sẽ nói “Trôi Giạt” là hành trình một người trở về, sống lại ký ức để tìm nguyên nhân của một cuộc chia lìa, nhưng càng đi sâu vào quá khứ, anh càng nhận ra mình không tìm thấy sự thật mà chỉ nhìn thấy những phiên bản của sự thật do chính ký ức và nhu cầu tìm kiếm ý nghĩa của mình tạo ra. 

HƯ ẢO THU - NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

Image
    HƯ ẢO THU   Dường như tôi nghe Anh đang chờ mùa thu Nhẹ như cơn gió thoảng Anh đang chờ mùa thu Âm man mác buồn Vẽ ra trong nắng bỏng. Ánh mắt im, xa vắng Chờ một người quen lâu lắm chưa về   Dường như đã lặng gió rồi, mùa cũ Hôm nay ai đó quăng viên cuội xuống mặt hồ Âm âm Anh đang chờ mùa thu Xuyến xao vòng nước Hư huyễn lời thầm thì Ảo ảnh một người. Có thể đã ngồi đấy. Và nói Anh đang chờ mùa thu…   Có ai vừa gọi tôi Mùa thu tràn dưới phố Dường như tôi vừa ngoảnh lại Mùa cúc quỳ hư ảo Mầu vàng ngập hết chiêm bao   Nguyễn Thị Khánh Minh (Tác giả gởi) Mời nghe nhạc: Tâm chau Michelle thực hiệng với Suno https://www.youtube.com/watch?v=kvPGBCrKc8E&list=RDkvPGBCrKc8E&start_radio=1

Ra Biển Gọi Thầm - Trần Hoài Thư

Image
      Tôi lại trở về cùng biển. Tôi lại trở về để nghe lời gọi mời của chân trời xa, của sóng, và mặt trời. Tôi lại về bên này để nhớ về bên kia. Cũng vẫn một bầu trời xanh, cũng vẫn những đám mây trắng nõn như đàn cừu trên triền đồi xanh cỏ, cũng muôn lời ru trên mênh mông âm thanh của sóng và gió. Một chỗ đứng ở đây, ghềnh đá dựng, bãi cát mềm, lũ còng bé nhỏ, nước lên rồi lại nước rút.

Phở Hách - Hà Thúc Sinh

Image
    Hiệu phở nằm như một thách thức trong khu phố phần lớn hàng quán là của người Mỹ. Bên ngoài mặt tiền xập xệ, không tô điểm sơn phết gì nhiều, nhưng tấm bảng hiệu viết vài chữ đơn sơ có chọc nọc lắm bạn đồng nghiệp trong vùng:

Quán Ốc - Nguyễn Thụy Long

Image
 Nhà văn Nguyễn Thụy Long   Quán Ốc! Tại sao lại là một quán ăn mang tên là Ốc Trở Lại? Điều đó cũng thắc mắc. Vì chính trên con đường này, trước đây rất lâu rồi, trước ngày 30 tháng Tư năm 1975, có một quán ăn mang tên là quán Ốc. Quán nằm trên đường Thái Lập Thành, nay mang tên là Phan Xích Long. Chủ nhân của quán là anh tài tử Văn Giai, một nghệ sĩ điện ảnh, người Hà Nội, gia đình chuyên làm những món ăn Hà Nội, tôi thường quen ăn cùng với bạn bè, gia đình ở nơi đó.