Posts

giao thừa, ở lại…- Hoàng Chính

Image
    “Chừng nào nó mới chịu về cho mình cúng giao thừa?” Tiếng thì thào luồn qua khe hở vách ván gỗ, quyện vào tấm màn mỏng, xoáy vào tai hắn. Giọng của mẹ T. Nãy giờ bà thì thầm nói chuyện với con gái, nhưng lại cố gằn từng chữ khi nói câu ấy để âm thanh nổi cộm lên cho hắn nghe. 

Soi Mình - Tru Sa

Image
  Đã có lúc, mỗi ngày của tôi là một mong chờ. Tôi chờ, tôi đợi những cái lạ, cái mới để từ đó có kỷ niệm mà viết lên sổ đời. Đợi một người bạn nay mai sẽ thành tri kỷ. Chờ một bóng nữ quyến rũ khiến tim cốt tả tơi. Đợi một chuyến đi. 

Đọc một truyện ngắn của Cao Bình Minh: ‘Điệp Khúc’ - Trần Doãn Nho

Image
    Cao Bình Minh là một cây bút còn khá xa lạ với văn đàn, trong cũng như ngoài nước. Đơn giản là vì tác giả viết ít, và hình như đã ngưng viết từ lâu. Lần đầu tiên tôi biết đến tên tác giả này là qua “Điệp Khúc,” một truyện ngắn đăng trên Văn Việt và sau đó, trên Da Màu (2022), do nhà văn Trần Vũ đánh máy lại từ một số báo Văn cũ của Mai Thảo. Đó là một truyện tình với cách dựng truyện và hơi văn khác lạ, thú vị.

Viết lách trong một thời đại đầy nghi ngờ - Tino Cao

Image
  Tôi có cảm giác mình đang sống trong một thời đại khá đặc biệt của đời sống chữ nghĩa. Chữ nghĩa, tự thân nó, luôn mang một sức mạnh hai mặt: có khi đem lại sự an ủi và niềm hi vọng chữa lành những vết thương nội tâm của con người, nhưng, cũng chữ nghĩa, có khi gây ra tai ương đau khổ, thậm chí hủy hoại cả những tâm hồn mong manh nhất. Chính vì vậy, mỗi văn bản, một khi đã bước ra đời sống công cộng, thường không còn thuộc riêng về người viết nữa; nó bắt đầu sống một đời sống khác, đi qua những cách nhìn khác nhau, từ hạnh phúc đến trần ai, nhận về cho mình cả thiện cảm lẫn định kiến.

NGƯỜI KHÔNG CÓ DẤU CHÂN - Ái Điểu

Image
   Ái Điểu   Sanh ra, ông Dư đã mang một điều rất lạ là khi đi, chạy, đứng-bằng đôi chân trần-ông đều không để lại dấu chân. Không ai chú ý, biết sự dị thường này; kể cả ông. Vì con người thời nay mang giày, dép. Dụng ý ban đầu giày dép là để bảo vệ chân, sau đó vì nghi thức và làm dáng. Đôi khi có đi chân trần nhưng người ta không bao giờ nhìn xuống hoặc quay đầu nhìn lại coi mình có để lại dấu chân không? Mà dấu chân khô khan, chai sần chỉ cần một cơn gió đã thổi bay. Dấu chân đẫm ướt mồ hôi, máu bom đạn, cát bụi phong trần cũng lau khô mất dấu tích thôi mà. Ông Dư có dáng người không cao cũng không thấp. Khuôn mặt không xấu xí nhưng cũng không đẹp. Kiểu mặt mà người tiếp xúc khó nhớ, khó mô tả vì không có điểm gì đặc trưng. Lúc nhỏ còn đi học, ông Dư học lực trung bình, không giỏi, không dở. Đủ để lên lớp, thi đậu vào một trường trung cấp. Ông biết đàn, biết hát nhưng không truyền cảm lắm. Như mọi người đàn ông khác, ông có làm thơ. Sau t...

Xuân hoài - Trần Yên Hòa

Image
tranh nguyễn trung   Xuân hoài   Ta tìm xuân em hồn xơ xác lá Núp bóng bình minh lặng ngắm mặt trời Ô hoa mai đã nở tràn bên gối Tỏa hương nồng một sớm mai tươi Ở xứ này mùa xuân nghe nhạt thếch Nắng không tươi và hoa cũng không màu Màu ta yêu đúng là màu cổ tích Của một ngày xưa của xứ ngàn sau Năm tháng cũ trườn mình lên đứng dậy Cơ hồ như đất mặt nứt làm đôi Ta quờ quạng với bàn tay rị mọ Tìm xuân nồng qua giấc mộng hai mươi Đôi tay nhỏ quắt quay niềm hối hả Mùa xuân qua bên gối mộng xuân đời Mười bảy tuổi biết yêu em thục nữ Tóc buông chùng lơi lả xuống hai vai Màu tóc ấy màu vàng son một thuở Đã qua rồi mộng mị suốt trăm năm Em áo đỏ em áo hường dạo nọ Cũng mù xa biền biệt những mùa trăng Giữa mùa xuân vết hôn môi nóng chảy Con tim người cũng náo nức reo vui Bao lẽ sống thương yêu về bay nhảy Con tim ta cũng nao nức reo cười   Giờ con tim trở về nơi niên thiếu Chất chồng lên ngàn cánh mộng tình trai Ta mãi mê một mùa xuân xa ngái ...