Không ai biết… người đàn ông ngồi trong tiệm sửa xe đó, đã từng giữ cả bầu trời. Cho đến khi… một hộp cơm nóng, làm sống lại một cuộc đời. <!> Tôi làm nghề giao hàng chợ Saigon, tiểu ba ng Michigan. Tôi tấp xe vào một tiệm sửa xe cũ kỹ nằm lọt thỏm sau dãy nhà kho lạnh lẽo. List mua hàng chỉ vài chục đô, vài lon súp, ít gạo, mấy gói mì. kèm dòng nhắn ngắn ngủi: “Để trước cửa. Tôi bận làm đằng sau” Tuyết hôm đó rơi nhiều đến nghẹt thở. Gió rít qua từng khe cửa như tiếng hú. Tôi đặt đồ ở cửa rồi. Nhưng khi bước lại gần, tôi nghe tiếng radio khe khẽ… Một bản nhạc Việt nam cũ, run run như hơi thở người già. Tôi liền gõ cửa. Một lúc lâu sau, cửa mở hé. Một ông cụ người Việt bước ra. Tóc bạc trắng, lưng hơi còng, mặc bộ đồ làm việc dính đầy dầu mỡ. Hơi thở ông phả ra làn khói trắng. — “Ủa… tôi dặn để ngoài mà… lạnh lắm… vào làm gì cháu?” Giọng miền Nam. Nhưng ấm. Tôi cười, xách đồ vào: — “Dạ tuyết lớn quá, cháu sợ ướt hết… Với lại… gặp đồng hương, chào nhau t...