NHỮNG LINH HỒN KHÔNG TRỞ LẠI - Vương Hoài Uyên
tranh nguyễn trung 1. Cuối thu, bầu trời nước Mỹ xám xịt một màu buồn thảm. Hai hàng cây ven đường lá đã rụng gần hết chỉ còn trơ lại những cành cây xương xẩu, khẳng khiu. Những chiếc lá vàng thưa thớt còn sót lại trên cành phất phơ theo chiều gió như những bàn tay nhỏ vẫy chào nhau trước giờ ly biệt. Những cơn gió heo may tạt vào mặt Khánh khiến chị thấy thấm lạnh một nỗi niềm xa xứ. Khánh co ro đi qua những con đường vắng xe cộ. Ở Mỹ vào giờ hành chánh ít người qua lại trên đường. Chị nhớ ở Việt Nam giờ nào ngoài đường cũng tấp nập người qua lại, đến nỗi có một người bạn Mỹ của chị sau khi đi du lịch Việt Nam về đã hỏi chị: