tranh nguyễn trung DÒNG ĐỜI 1. Đưa tay vuốt mái tóc em Sợi thương, sợi nhớ nhẹ mềm trong anh Tiếng em giọng nói thanh thanh Dịu dàng hai tiếng “Em…Anh…” ngọt ngào Giữ tình chẳng để hư hao Sắt son thề hẹn trước sau một lòng Tặng en chín chín đóa hồng Tình yêu tha thiết tấm lòng tinh khôi Gió đưa tà áo buông lơi Trắng màu trinh nữ, mây trời bay bay Thề bồi “Muối mặn… gừng cay…” Đậm đà tha thiết đắm say tình nồng Tình yêu, yêu thật một lòng Vượt qua gian khổ chờ mong tháng ngày Người yêu nửa tỉnh, nửa say Nụ hôn đằm thắm, vòng tay ấm nồng… 2. Còn gì nhớ nhớ mong mong Cuộc tình rơi xuống giữa dòng đời trôi Con tim thao thức bồi hồi Sao nghe tê tái đơn côi một mình Lỡ vay em một mối tình Trăm năm chưa trả, riêng mình, riêng đau Bao giờ cho hết mưa Ngâu Ngưu Lang – Chức Nữ qua cầu thành đôi Xưa rồi lâu lắm xa xôi Một thời hạnh phúc, một thời yê...