Nợ Nhau - Mạc Phương Đình
Nợ Nhau em cứ nợ, ta cứ đòi. Không trả ! để cho ta đòi hết kiếp này thôi nhưng xin em, đừng cố làm mặt lạ để lúc gặp em, vẫn chút bồi hồi em cứ giận, nhưng đừng bao giờ khóc để mắt kia vẫn một thuở long lanh giận hờn ta, em biết đời cô độc để cho ta còn lại một chút tình em cứ hỏi, đừng trách ta im lặng nói ra chi, em hiểu, để thêm buồn cả cuộc đời, đau tháng ngày mưa nắng ta chỉ còn trái tim đẫm yêu thương em hãy nhận và xin đừng trả lại tình ta trao đâu hỏi tự bao giờ ? em cứ nợ, ta cứ đòi, mãi mãi nợ nần chăng, chỉ thẹn một vần thơ em còn nợ một chút buồn xa vắng dẫu năm xưa ta đánh cược với mình gắng trả hết cho đường về tĩnh lặng lời kinh cầu rụng xuống cõi vô thanh mạc phương đình