Posts

TẦM GAI ĐỎ - VÕ THỊ XUÂN HÀ

  tranh nguyễn trung              C hiều muộn lắm. Hình như sương đã xuống dày hơn. Định đi vòng qua sườn đồi nhỏ này để xuống cái thị trấn phía dưới kia, thì bất chợt tôi nhìn thấy một ngôi nhà trình tường bằng đất sét nằm ngay đầu dốc. Cánh cổng được kết bằng những sợi thừng. Phía trên là một biển hiệu đề hàng chữ cũng được tạo bởi những sợi thừng màu đỏ huyết dụ: Homestay TẦM GAI ĐỎ.

Gọi tên em là mùa xuân - Huỳnh Liễu Ngạn

Image
    Gọi tên em là mùa xuân gọi tên em là mùa xuân khi hoa đào nở giữa bâng khuâng đời một mình một cõi chơi vơi anh đi với bóng anh ngồi với thân   một mình một cõi phù vân nửa khuya với ánh trăng ngần là hai tháng ngày anh vác trên vai một hồn thơ nặng đời trai đến già   anh đi khắp nẻo ta bà tấm thân tứ đại xương da vẫn còn gọi tên em là linh hồn cho tay anh chạm nỗi buồn chưa vơi   gọi tên em là mưa rơi mưa tiền kiếp đã pha phôi đến giờ gọi tên em là bài thơ khi trăng vừa rớt mộng mơ qua đồi   gọi tên em là cuộc đời như mây bay giữa phận người tha phương gọi tên em là con đường để xin sám hối đoạn trường anh...

NHẬT KÝ CỦA MỘT CA VE - Song Hà

Image
  ……. Thứ Bảy, ngày… tháng… Hôm nay mình có khách VIP, lão già đã ngoài “6 bó”. Với loại “thượng đế” này, mở đầu không phải là tụt quần, mà bằng màn chất vấn đại loại hoàn cảnh nào đã đưa đẩy vào nghề làm gái. “Đừng tin con cave kể chuyện, chớ nghe thằng nghiện trình bày”. Thiên hạ đã tổng kết thế mà lão chưa hay, lại gọi mình bằng cháu, hỏi tốt nghiệp phổ thông và vào Đoàn năm nào.

Viết để làm gì - Tru Sa

Image
  Viết văn đã khó, phải đọc rất nhiều, vừa đọc vừa học vừa bắt chước, đọc sách, thấy mình dốt đã đành, đến lúc luyện viết, đụng đâu cũng của người này người kia, cái gì cũng có rồi, lại thấy mình vừa ngu vừa dốt vừa bất tài. Thực ra, làm thơ, hay ngành nghệ thuật nào cũng thế, nhưng không món nào đốt thể lực và thì giờ nhiều như viết văn. 

Ái Điểu, cõi lạ văn chương - Nguyễn Lệ Uyên

Image
  Ái Điểu   Thỉnh thoảng vào FB của bạn bè, ít khi chú ý đến các trang chưa tương tác, chỉ lướt nhanh qua vài Avatar với nhiều khuôn mặt khác nhau, không lưu vào bộ nhớ. Cho đến một hôm, nửa khuya mở YouTube bấm đại một bản nhạc dỗ giấc ngủ, bổng văng vẳng giọng ca Chế Linh thê thiết, nức nở chập chờn giai điệu ưu uất: Hận Đồ Bàn của nhạc sĩ Xuân Tiên. 

CUỘC MỜI - Hoàng Xuân Sơn

Image
   tranh đinh cường     CUỘC MỜI Hoàng núi Lúi húi                      [Vừa ] Trưa Hốt nhiên thấy mệ bán dưa vẫn ngồi Cải vàng Từ độ bông tươi Bến sông rực gọi một trời riêng xanh Mùa xuân Ai ơi Thuận thành Chúc nhau mến đẹp  Khúc quành nhân gian  Mệ ngồi từ thuở khai nhan Nếp hương khăn áo Thơm Tràn Lục vong • 17.3. 26 @hxs VĂN KHOA nơi giảng đường điệu tim rung lên nhịp minh triết của từng hoa văn xưa        em tím áo        công tằng thướt tha yểu điệu vô ngần ái khanh chiều thật chậm chiều trôi nhanh mảnh gương hồng nhật khóa thành nghiêng đêm thưa em nắng dọ chân thềm bài dao ca có một phen học trình nhẹ màu ca diếp bình minh  mai sau ai [lượt] cung đình thiết thao • h o à n g x u â n s ơ n 16 mars 26 (Tác giả gởi)

Khi Thơ Trở Thành Lá Cờ Cho Mây Trắng - Nguyên Giác Phan Tấn Hải

Image
    Mây trắng là hình ảnh của cái vốn không có hình dạng sắc màu nhưng biến hiện ra vô cùng hình dạng sắc màu. Mây trắng là hình ảnh của vô thường, của sinh và diệt không ngừng, của xa lìa tất cả các nhãn hiệu bất kể là căn cước của da vàng hay da trắng, của Nam hay Bắc, của Việt hay Tây, Tàu, Mỹ, Nhật... Mây trắng là hiển lộ của tự do, của bình an. Nơi mây trắng không có bạo lực, không có níu kéo buộc ràng hay uốn nắn gắng gượng. Thơ của Lê An Thế là thơ của những ước mơ mây trắng, là lá cờ của mây trắng thong dong như thế.