Posts

LẶNG IM BIỂN. NGƯỜI VỀ - NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

Image
   nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh   TƯỞNG NHỚ NHÀ VĂN NGUYỄN XUÂN HOÀNG,   LẶNG IM BIỂN. NGƯỜI VỀ Tin gió đưa về với mênh mông Biển rất xanh và chân trời hư ảo Sao ai trả lời kia sóng như bông* Nở một đóa xôn xao chín suối Tóc như mây trăm ngả sông về Biển hò hẹn chắt lòng bông hoa muối * Động lòng câu hỏi ai xưa Trời không im đất cũng vừa lên tiếng Thì thầm. Thì thầm … hãy lặng im như biển** ** Biển mở ngàn tay tung nghìn bước sóng Ai vừa đến hát mừng cõi mộng Hỏi một câu giờ trời đất mới hay… Tan với cỏ cây một hồn sương sớm Gió nghe không. Hạt lệ đó vừa khô Mây nghe không. Rơi vừa rơi cánh mỏng Tan với lòng xanh nhánh hồn như mộng Hồn sóng dạt dào ôi biển nghe không Biển thấy hết, nghe hết hiểu hết và biết hết **     Nguyễn Thị Khánh Minh (Tác giả gởi) * chữ Nguyễn Lương Vỵ ** Biển, Nghe Không, thơ Nguyễn Xuân Hoàng.  

Tưởng nhớ Cung Tích Biền, đọc “Đành Lòng Sống Trong Phòng Đợi Của Lịch Sử” - Trần Dzoãn Ngo

Image
    Đành Lòng Sống Trong Phòng Đợi Của Lịch Sử là một tập sách ghi lại sáu (6) cuộc phỏng vấn: Trò chuyện với với nhóm chủ trương tạp chí Trước Mặt (Quảng Ngãi) do Cung Tích Biền, thay mặt cho tạp chí Khởi Hành, thực hiện (1969).

Cung Tích Biền, giữa hai lằn đạn - Vương Trùng Dương

Image
  Nhân dịp Hội ngộ Liên Trường Quảng Nam - Ðà Nẵng vào đầu tháng 9 năm 2007 vừa qua tại Little Saigon, gặp lại bạn bè, nói chuyện thơ văn quê nhà, có đề cập đến nhà văn Cung Tích Biền.

Cung Tích Biền: Bơ vơ cái dấu chấm buồn lạnh… - Trịnh Y Thư

Image
    Bơ vơ cái dấu chấm buồn lạnh, trên một cõi quê nhà, đất thiếu máu, cạn tình. – Cung Tích Biền ( Nghiệp chưa hề an nghỉ – Xứ động vật )

Cung Tích Biền – một người anh, một người viết - V. N.

Image
  Nhà văn Cung Tích Biền  (1936-2026)   Có những người ta biết từ lâu mà vẫn tưởng như còn có thể gặp lại vào một sáng Chúa nhật nào đó. Vẫn là quán cà phê quen thuộc, vẫn những khuôn mặt quen thuộc, vẫn những câu chuyện văn chương không đầu không cuối. Người ấy có thể hôm nay vắng mặt vì bận việc, vì đau chân, vì đi chơi xa, hay chỉ vì ngại ra đường. Ta không nghĩ rằng đó là lần cuối cùng.

Cung Tích Biền và phần tật nguyền của lịch sử - Tino Cao

Image
    Chưa đầy ba tuần trước tôi còn gặp Cung Tích Biền. Bây giờ ông đã đi. Quãng nối thời gian giữa một người còn hiện diện trong một buổi chiều cuối mùa hạ ở quận Cam và một người giờ đây chỉ còn có thể gặp lại trong kí ức, chao ôi, sao lại ngắn đến vậy. 

Em phương ấy - Trần Yên Hòa

Image
 tranh nguyễn trung   Em phương ấy   Em phương ấy mắt có buồn tháng bảy Lời tình anh buông xuống một câu xàng Em nhận lấy câu cải lương hồ quảng Có lời tình nhân ngãi của trăm năm   Em phương ấy mùa thu vàng rưng nắng Màu tình em má đỏ rất lung linh Như một thuở cỏ hoang còn khép kín Em thu mình trong vỏ ốc em riêng   Trời phương ấy ngày thu hay tháng hạ Có làm em xao động một chút gì Như một thuở ôm nỗi buồn đến lớp Em xa anh hàng vạn nhịp cầu treo   Ơi phương ấy là giấc mơ anh đó Anh sẽ về ôm lấy giấc mơ hoa Có em đứng giữa mây trời lá đỏ Gió hát lên tiếng hát bản tình ca   Bài tình ca bài tụng ca đất nước Thịt, xương, da anh về ngụ nơi này Đất nước trải những khúc tình tha thiết Và em tôi phương ấy sẽ cười vui   Em phương ấy là bài thơ đẹp nhất Anh cuộn mình trong những giấc mơ yêu Loài chim nhỏ cũng ca lời chúc tụng Ngày bình minh nắng rọi phía sau chiều   Trần Yên Hòa ...