1. Sài Gòn, ngoài nhiều loại hình di sản đô thị còn có một loại di sản độc đáo và quý giá: di sản báo chí. Có thể xếp báo chí vào di sản phi vật thể, bởi phương tiện thể hiện của nó chủ yếu bằng ngôn ngữ – ngôn ngữ báo chí, dù trên tờ báo in hay trên báo mạng, “nền tảng số”.
Bùi Giáng: Sài Gòn Chợ Lớn đã đời du côn! Dân Sài Gòn rất xởi lởi, có sao nói vậy người ơi. Nhớ, ngày mới di cư vào Sài Gòn, gia đình tôi mua tạm một căn nhà tường gỗ mái tôn ở Vĩnh Hội, ngay bên phía cầu Ông Lãnh. Hàng xóm là dân lao động rất dễ mến. Chỉ vài ngày là anh Hai, chị Ba, dì Tư với nhau. Tên thiệt cất để dành trong khai sanh, không ai xài tới.
Sân thiền trổ hoa Đã nghe trời đất sang mùa Không gian tĩnh lặng chuông chùa vọng ngân Hương trầm một thoáng bâng khuâng Buồn vui cũng chỉ có ngần đó thôi. Sương mai lóng lánh mắt người Trong veo tâm phật thấy đời bình yên Tìm trong nguồn cội tầm nguyên Hương trầm bảng lảng về miền trùng khơi. Chỉ cần neo một tiếng cười Bước chân hành giả cũng ngời sắc xuân Hoa khai kết nụ duyên lành Tiếng chim rộn hót chuyền cành chào tôi. Kiếp người mây nổi bèo trôi Bão dông qua bến sông đời truân chuyên Mở lòng buông bỏ muộn phiền Sáng nay nắng sớm sân thiền trổ hoa. Nguyễn An Bình
Sông đã thay dòng (thôn đoài ngồi nhớ thôn đông) NB anh lỡ hẹn trăng rằm kia mười sáu thuở em về làm chùm khế ra bông mới biết thôi mà trăng còn xa quá nên thôn đoài cứ nhớ mãi thôn đông trời rất trong như giọt sương buổi sớm nắng vừa lên thi mây đã tang bồng anh muốn bắt dòng sông kia dừng lại cho em về soi đôi mắt lên không anh cứ thích con đường xưa lá rụng để trời mưa thấm ướt giọt môi sầu để bóng đêm mãi dỗi hờn lên má để trăng tròn thành trăng khuyết lo âu cũng rất lâu chẳng thấy em mở ngõ chẳng thấy em mặc áo mới xuôi ngàn anh ra đi hàng thùy dương ngoài bãi cứ mơ màng giấc mộng đã sang ngang mười năm nữa h...
Đêm yên lặng. Căn phòng tối mờ. Những vệt sáng từ ngọn đèn đường hắt vào tạo nên những bóng hình lay động. Trên chiếc giường, chất năm con người, hai người lớn, ba trẻ con, đang nằm ngủ, sắp lớp như hộp cá mòi.