Posts

Xuân hoài - Trần Yên Hòa

Image
tranh nguyễn trung   Xuân hoài   Ta tìm xuân em hồn xơ xác lá Núp bóng bình minh lặng ngắm mặt trời Ô hoa mai đã nở tràn bên gối Tỏa hương nồng một sớm mai tươi Ở xứ này mùa xuân nghe nhạt thếch Nắng không tươi và hoa cũng không màu Màu ta yêu đúng là màu cổ tích Của một ngày xưa của xứ ngàn sau Năm tháng cũ trườn mình lên đứng dậy Cơ hồ như đất mặt nứt làm đôi Ta quờ quạng với bàn tay rị mọ Tìm xuân nồng qua giấc mộng hai mươi Đôi tay nhỏ quắt quay niềm hối hả Mùa xuân qua bên gối mộng xuân đời Mười bảy tuổi biết yêu em thục nữ Tóc buông chùng lơi lả xuống hai vai Màu tóc ấy màu vàng son một thuở Đã qua rồi mộng mị suốt trăm năm Em áo đỏ em áo hường dạo nọ Cũng mù xa biền biệt những mùa trăng Giữa mùa xuân vết hôn môi nóng chảy Con tim người cũng náo nức reo vui Bao lẽ sống thương yêu về bay nhảy Con tim ta cũng nao nức reo cười   Giờ con tim trở về nơi niên thiếu Chất chồng lên ngàn cánh mộng tình trai Ta mãi mê một mùa xuân xa ngái ...

Xuân ở lại / Chiều Xuân - NP Phan

Image
  tranh nguyễn trung XUÂN Ở LẠI   rồi đến lúc sẽ thôi ngày lạnh giá mùa sẽ giêng cho nắng mới ra ràng em sẽ mặc chiếc áo hồng thuở nọ xuân đằm hương và cây cỏ xênh xang   cho dẫu muộn, vẫn sắc màu thắm đượm trời đất bao la, ngày tháng vô cùng hoa vẫn nở giữa lòng người từ độ trái tim hồng đã mở lượng bao dung   sẽ có những mùa xuân còn ở lại để thêm say trong chút nắng thơm nồng nghe rất nhẹ một làn hương lặng lẽ đến bao giờ mới nói với mênh mông?     CHIỀU XUÂN     chợt nghe lòng đã sang mùa trời se sắt mộng bỏ bùa nhân sinh điệu buồn đâu đó chênh vênh sương đầu bãi, gió cuối ghềnh hoang mang   lên chùa lễ phật cầu an mới hay kinh kệ đã tràn hư không tiếng chuông ngân gi...

Ngũ ngôn - Ngô Nguyên Dũng

Image
    nguyễn trung   1. lần cuối   tôi ôm tôi dậy muộn điểm tâm với bóng mình vụn bánh mì luống cuống bàn ghế những lặng thinh   nỗi gì như gợi nhớ thuở mười tám ra đi mồ hôi trên lưng áo mưa ngơ ngác dậy thì   tôi gọi tôi khản tiếng người đi biền biệt xa lời trong đêm lặng gió sao rụng đốm mắt lòa   tôi treo tôi lên vách () thời gian vết sẹo buồn tôi hỏi người có nhớ chỗ tôi giấu vết thương   tôi hư cấu ngôn ngữ không chấm phẩy xuống hàng đợi nắng lên phơi chữ chim nhặt sạch nghìn trang   tôi nhìn tôi lần cuối…   2. chốn cũ   lâu rồi không nhớ mặt một lặng lẽ một tôi chừng mười năm không gặp hương tóc mưa rã rời   hoa úa tàn bên cửa lá phủ kín sân ngoài chim quên về lần nữa nắng cũng biết thở dài   cửa một lần khép lại người ngoảnh mặt biệt tăm hoàng hôn ai khóa trái chăn...

Giữa Xuân - Thanh-Thanh

Image
   tranh nguyễn trung     Giữa Xuân   Xuân! Em Xuân! Em Xuân đến đây rồi! Tôi ngây-ngất đón chào Em, cảm-động. Chao, bỡ-ngỡ! - Ồ, lưng dài, vai rộng: Tuổi tôi đây, vừa nguyên-vẹn hai mươi. Bước chân non, tôi chập-chững ra đời, Thân lạc-lõng trước ngã-ba đường thế: Bâng-khuâng chọn, chưa tìm ra lối rẽ.   Nằm giữa lòng thế-kỷ thứ hai mươi, Nghe nhân-gian rên-xiết giữa reo-cười; Muôn tiếng gọi truyền lan theo cánh gió. - Thì ra tôi trót vay nhiều món nợ Mà hôm nay phải đóng-góp cho Đời!   Mắt nhìn lui Mùa Đông cũ - Đông ơi, Em đã chết dưới trăm mồ lá úa! Thời qua ấy: chao ôi là nhung-lụa! Và thời nay: là gấm-vóc, chao ôi!   Tôi là trai, tôi tự hỏi lòng tôi: Ôi, ta đã làm chi Đời trai hai mươi tuổi? - Muôn xác lá ngập tràn muôn nẻo lối!   Đường mông-mênh lấp-lánh ánh sao tươi, Mùa xuân hồng phơi trải dưới chân tôi. Bao thế-hệ bằm môi và trợn mắt Đẩy, đẩy, đẩy bánh ...

Một bất ngờ của cha tôi - Nguyễn Thị Hiền

Image
   tranh nguyễn trung   (Hồi ức của con gái về người cha – nhà văn Kim Lân) Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đất nước thống nhất. Do tôi làm báo nên ngay ngày 1 tháng 5 năm 1975 tôi lập tức lấy giấy đi công tác vào Sài Gòn. Tôi muốn tận mắt xem chế độ tư bản sống như thế nào. Tôi cũng muốn đi tìm em Đức của tôi. Em đi bộ đội và em đã cùng đoàn bộ đội tiến vào giải phóng Sài Gòn trong ngày 30 tháng 4 năm 1975 lịch sử.

Những ngôi nhà của một đời người - Trần Mộng Tú

Image
 tranh nguyễn trung   Có những lúc tôi hay lơ mơ nghĩ tới một điều không rõ rệt, một điều đưa mình tới một không gian ảo hay một thời gian đã mất hút. Khi nghĩ lơ mơ như thế, tôi không ý thức được rõ rệt mình vui hay buồn, hình như có một lằn ranh rất mơ hồ như sợi tơ nhện, nó chùng xuống cong theo võng gió vào lúc buồn buồn, rồi lại bật lên nằm ngang một đường thẳng tắp, khi thấy hân hoan.