Bà Linh trở mình thức giấc, ánh nắng chiếu qua màn cửa sổ đã lâu, bà cảm thấy ấm trên má. Ngoài vườn tiếng chim sẻ kêu ríu rít; trong nhà yên tĩnh, các cháu đã đi học.
Mọi sự đã xảy ra như tiểu thuyết diễm tình trinh thám, nhưng có lẽ trong tôi cũng chỉ mới bắt đầu. Phải hiểu là trong bất cứ một nỗi chấm dứt nào cũng ngầm chứa một hứa hẹn bắt đầu. Tôi cũng không cần biết nếu điều bắt đầu này có thể tệ hại. Những điều tốt đẹp thì mấy ai còn giữ mãi được cho riêng mình.
Ngọn núi Tháng Tư Như ngọn núi Vọng Phu Tháng Tư sẽ đứng đó Cô đơn và vững vàng Như ngọn núi vọng phu Người quả phụ chỉ con nhìn chiếc bóng Tháng Tư in trên tường Quá khứ như một tấm gương Soi Tháng Tư không bao giờ vỡ Như ngọn núi vọng phu Chúng ta là đứa bé Nhìn Tháng Tư tập gọi “Cha ơi” Những người Cha đã chết ngoài khơi Hay đã chết trong nhà tù cải tạo Tháng Tư là mỏm núi Trăm năm sau vẫn sẽ có những đứa trẻ tìm về như người xưa tìm về ngọn núi “Vọng Phu” Ta phải tin như thế Những đứa trẻ sẽ tìm về Để thấy Mẹ đang chỉ vào chiếc bóng Tháng Tư Bức tường quê hương không bao giờ sập Chiếc bóng của người chết cho quê hương Không bao giờ khuất lấp Tháng Tư vững như tảng đá Vọng Phu Ta sẽ già đi Và sẽ qua đi Thân xác sẽ vùi chôn đâu đó Nhưng những mảnh linh hồn Sẽ tìm về quê cũ Sẽ lên núi Xuống rừng Ra biển Để tìm lại cho mình một Tháng Tư Tảng đá Tháng Tư sừng sững ngàn th...
Trong trang đầu tiên của Thuyền , tiểu thuyết, tác giả Nguyễn Đức Tùng viết: “ Cả Sài Gòn, cả nước, xem bói. Thời trước, người ta xem để hỏi ngày lành tháng tốt, tiền tài, hạnh phúc lứa đôi, nhưng năm ấy, mọi người hỏi: có đi được không? ” (tr. 6) [1]
Trang Châu trên tàu Mary của Médecins du Monde năm 1988 • Trần Thị Nguyệt Mai thực hiện qua email. Trần Thị Nguyệt Mai: Xin anh nói cho độc giả biết một chút về anh? Trang Châu: Tôi sinh ngày 28 tháng 3 năm 1938 ở Huế. Mồ côi mẹ năm 10 tuổi.
Đ ư ờng Tự Do nhìn từ nhà hàng Givral. Tôi rời nơi chôn rau cắt rốn Hà Nội khi chỉ còn đúng 4 ngày nữa là bước qua tuổi 16, tuổi dậy thì. Nơi tới là Sài Gòn. Tôi bay bằng máy bay Cosara được Không Quân Pháp trưng dụng để chở nhân viên và gia đình vào Sài Gòn khi hiệp định Genève chia cắt đất nước vừa được ký kết một tuần trước. Khi đó chưa có phong trào di cư, cậu bé (hay chàng trai) sắp 16 tuổi lòng phơi phới lần đầu được đi máy bay tới một nơi xa tít, tuốt tận miền Nam đất nước.
tranh nguyễn trung Đang chân trong chân ngoài ở bồn tắm thì điện thoại reo bên phòng ngủ. Nước thấm vào lòng bàn chân, truyền hơi ấm lên khắc châu thân, làm tôi chỉ muốn trầm mình dưới lớp nước nóng, để nghe cơ thể êm giãn ra sau một ngày làm việc. Nhưng tôi sực nhớ mình đang chờ điện thoại của Phương. Rút chân khỏi bồn nước, tôi giẫm giẫm lòng bàn chân ướt lên tấm khăn lót dưới sàn cho khô, vói tay lấy chiếc khăn lông màu huyết dụ mắc ở móc, quấn ngang hông, mở cửa phòng tắm, bước mau vào phòng ngủ.