Posts

Vàng Thu Mấy Độ - Hương Kiều Loan

Image
 . Con bé đọc cái thư của anh chàng đến ba lần rồi mới xếp vào cái hộp bánh Lu và giấu dưới gầm giường. Thật ra thì con bé có thể để lá thư đó trên bàn phấn cũng chả sao, bởi vì gia đình biết anh chàng mà, coi bộ moị người trong nhà đều có vẻ mến anh chàng, bởi vì dầu sao anh chàng cũng là cậu em họ cuả chị Bính, người mà nổi tiếng trong họ là nice nhất trong phận dâu con, khiến ai cũng quý mến, và anh chàng được hưởng ké cái cảm tình cuả mọi người luôn! Gần nửa năm nay, anh chàng siêng năng đến thăm hai"bác" lắm và rất là biết lấy lòng tất cả mọi người trong gia đình, ai cũng có ve?

Mãi Không Tới Núi - Nguyễn Việt Hà

Image
Vọng đi vào núi. Tại sao phải đi vào núi thì Vọng mong manh biết, còn sẽ đi vào núi như thế nào thì anh không biết. Nắng của chiều ngần ngừ trên một đường mòn và đường mòn heo hút cỏ dại đến đây thì chia hai.

HÀN THỬ - Hoàng Xuân Sơn

Image
    HÀN THỬ*                [tặng san phi,                 vũ hoàng thư] Tôi cuốc đất                          Em làm thơ Biết đâu hạt bụi bám hờ nhân gian Chúng ta gốc rễ nguy nàn Vụt bay khốn khó               Lang thang cùng đời Đầy tình không một chỗ vơi Nên tôi cuốc đất em ngồi làm thơ Bài ca thả gió non tơ Chín dần cát sạn duỗi bờ hoan mê Em khuê các                             Tôi phó nề Hồng lâu có giấc mộng kề trăng sao Cứ mở cửa Hồn sinh lao Chúng ta                        Sớm                        Muộn Trôi vào hư vô 27 mars 2026 *ý, gợi từ hứa hiếu t  r  ầ ...

TẦM GAI ĐỎ - VÕ THỊ XUÂN HÀ

  tranh nguyễn trung              C hiều muộn lắm. Hình như sương đã xuống dày hơn. Định đi vòng qua sườn đồi nhỏ này để xuống cái thị trấn phía dưới kia, thì bất chợt tôi nhìn thấy một ngôi nhà trình tường bằng đất sét nằm ngay đầu dốc. Cánh cổng được kết bằng những sợi thừng. Phía trên là một biển hiệu đề hàng chữ cũng được tạo bởi những sợi thừng màu đỏ huyết dụ: Homestay TẦM GAI ĐỎ.

Gọi tên em là mùa xuân - Huỳnh Liễu Ngạn

Image
    Gọi tên em là mùa xuân gọi tên em là mùa xuân khi hoa đào nở giữa bâng khuâng đời một mình một cõi chơi vơi anh đi với bóng anh ngồi với thân   một mình một cõi phù vân nửa khuya với ánh trăng ngần là hai tháng ngày anh vác trên vai một hồn thơ nặng đời trai đến già   anh đi khắp nẻo ta bà tấm thân tứ đại xương da vẫn còn gọi tên em là linh hồn cho tay anh chạm nỗi buồn chưa vơi   gọi tên em là mưa rơi mưa tiền kiếp đã pha phôi đến giờ gọi tên em là bài thơ khi trăng vừa rớt mộng mơ qua đồi   gọi tên em là cuộc đời như mây bay giữa phận người tha phương gọi tên em là con đường để xin sám hối đoạn trường anh...

NHẬT KÝ CỦA MỘT CA VE - Song Hà

Image
  ……. Thứ Bảy, ngày… tháng… Hôm nay mình có khách VIP, lão già đã ngoài “6 bó”. Với loại “thượng đế” này, mở đầu không phải là tụt quần, mà bằng màn chất vấn đại loại hoàn cảnh nào đã đưa đẩy vào nghề làm gái. “Đừng tin con cave kể chuyện, chớ nghe thằng nghiện trình bày”. Thiên hạ đã tổng kết thế mà lão chưa hay, lại gọi mình bằng cháu, hỏi tốt nghiệp phổ thông và vào Đoàn năm nào.

Viết để làm gì - Tru Sa

Image
  Viết văn đã khó, phải đọc rất nhiều, vừa đọc vừa học vừa bắt chước, đọc sách, thấy mình dốt đã đành, đến lúc luyện viết, đụng đâu cũng của người này người kia, cái gì cũng có rồi, lại thấy mình vừa ngu vừa dốt vừa bất tài. Thực ra, làm thơ, hay ngành nghệ thuật nào cũng thế, nhưng không món nào đốt thể lực và thì giờ nhiều như viết văn.