Posts

Thơ tình cù nèo - Hoàng Xuân Sơn

Image
   tranh nguyễn trung   Hãy em là rượu hồng Hãy cùng ta ngất ngưởng Dẫu tình chưa tân hôn Mới luôn những tình huống Nồng nàn mỗi sát na Chẳng hai đâu, một đấy Sáp nhập hết ta bà Xa hay gần cũng vậy Hãy là nhau móc ngoặc Như xà nẹo cuộc đời Ôm chặt lấy. dính cứng Xoắn xuýt từng lan khơi Đường đi nào lăng ba Chẳng là địa chính trị Hãy ôn nhu kiết già Và dữ dội, như thế!   Hoàng Xuân Sơn )()( 10 mai 2026  

Bóng Đè - Đỗ Hoàng Diệu

Image
tranh nguyễn trung   Tôi có bàn tay nhỏ nhắn và mềm mại hiếm thấy. Bàn tay không thay đổi theo mùa hay béo gầy cơ thể. Thụ bảo bàn tay tôi không tuổi tác trọng lượng. Hồi hai mươi tuổi, mới ra trường nằm nhà ba tháng, chỉ ăn và ngủ, cơ thể trồi lên những múi thịt, nhưng bàn tay tôi vẫn mảnh dẻ. Thụ hay mân mê bàn tay tôi. 

Tiếng Võ Cánh Của Bầy Quạ Đen - Dương Thu Hương

Image
   tranh nguyễn trung   Về chiến tranh, thi sĩ Trung Hoa xưa đã viết : " Nơi vó ngựa chiến đi qua, mười năm sau cỏ chưa mọc và gió thổi còn mang mùi máu... ". Thơ của người xưa xa xót mà còn bâng khuâng, kinh hoàng nhưng vẫn mơ hồ. Thời ấy, chưa có bom nguyên tử và nhiệt hạch, chưa có chất độc hoá học và bom vi sinh, chưa quá nhiều thứ ý nghĩa và các mục tiêu ngầm ẩn sau mỗi cuộc chiến tranh. 

NGƯỜI KHÔNG CÓ DẤU CHÂN - Ái Điểu

Image
 tranh nguyễn trung   Sanh ra, ông Dư đã mang một điều rất lạ là khi đi, chạy, đứng-bằng đôi chân trần-ông đều không để lại dấu chân. Không ai chú ý, biết sự dị thường này; kể cả ông. Vì con người thời nay mang giày, dép. Dụng ý ban đầu giày dép là để bảo vệ chân, sau đó vì nghi thức và làm dáng. Đôi khi có đi chân trần nhưng người ta không bao giờ nhìn xuống hoặc quay đầu nhìn lại coi mình có để lại dấu chân không? Mà dấu chân khô khan, chai sần chỉ cần một cơn gió đã thổi bay. Dấu chân đẫm ướt mồ hôi, máu bom đạn, cát bụi phong trần cũng lau khô mất dấu tích thôi mà. Ông Dư có dáng người không cao cũng không thấp. Khuôn mặt không xấu xí nhưng cũng không đẹp. Kiểu mặt mà người tiếp xúc khó nhớ, khó mô tả vì không có điểm gì đặc trưng. Lúc nhỏ còn đi học, ông Dư học lực trung bình, không giỏi, không dở. Đủ để lên lớp, thi đậu vào một trường trung cấp. Ông biết đàn, biết hát nhưng không truyền cảm lắm. Như mọi người đàn ông khác, ông có làm thơ. Sau thời học sin...

Hồi ức buồn. - Đoàn Việt Hùng

Image
   tranh nguyễn trung   Sau ngày 30.4, me Mỹ, gái bán bar tự động biến mất như cột khói bay vào thinh không. Dân thường cũng không đủ can đảm bước vô thẩm mỹ viện Ngọc Mai. Cuộc sống bị đảo lộn. Tất cả đều tung lên, lộn tùng phèo. Giữ được cái mạng sống là phước ba đời, nói chi chuyện làm đẹp? Cái thẩm mỹ viện lừng danh một thời nay bỗng thành ngôi miếu hoang phụng thờ nhan sắc. Chủ nhân của nó bị ghép tội dùng cơ sở làm ăn này để cung cấp thông tin cho địch. Vậy là a lê hấp, nhà cửa bị tịch thu vì tội làm tay sai cho địch. Tư Nghĩa xách túi đi cải tạo, Cô Mai ngậm ngùi dắt con về nhà ngoại.

Ôm Huế vào thơ - Huỳnh Liễu Ngạn

Image
  tranh nguyễn trung   Ôm Huế vào thơ   anh nằm ôm huế vào thơ hỏi khuya có ánh sao mô hóa rồng hàng cây phượng đỏ bên hông tưởng như đã rụng hết bông xuống bờ   tháng này huế có vào mơ cho em chải tóc hong tơ sợi tình sông hương nước chảy qua sình nước chia hai ngọn cho mình hai phương   niềm thương gởi lại con đường màu sương trên áo cứ vương vấn trời lên đồi bắt nắng thả khơi bắt cầu qua nhịp đầy vơi cho gần   anh nằm ôm huế sượng trân bởi tóc em buộc phù vân giữa lòng huế mình chừ mãi long đong nên trăng trong nội vẫn không chịu về   anh nằm ôm huế ngủ mê nửa đêm mưa giọt dầm dề giấc say trên tay từng đọt ướt gầy từ năm ngoái đến năm nay v...

Ngày xưa trở về - Liên Phương

Image
  tranh nguyễn trung Ngày xưa trở về  Tháng hai xong mùa gặt Cánh diều tôi bay giữa trời xanh Tuổi thơ từ đó hanh hanh Màu vàng ấy  em cũng lớn dần bông hoa dại   Tôi thích thả diều trên cánh đồng  Mùi rạ rơm vươn vãi Hạt lúa ra mật ngọt ngon Cánh diều vì thế cỏn con  Tôi đang lớn đất ấp đầy hơi thở   Nắng dọi phương Nam Cánh diều tôi bay khắp miền châu thổ Tiếng đàn kìm theo bạn xuống Cà Mau Phà hết công việc của phà Để cây cầu Mỹ Thuận trắng phau Đâu đó vọng lên điệu cống hò vọng cổ   Xuống Vàm Cống Cần Thơ  Nhớ em bán mía tóc cài muôn thuở  Mời khách qua đường ai đó tình tang  Chàng thi sĩ nghèo thơ bụng trống oang Cầm bút vẽ lên mấy triền sông vắng   Có phải cánh diều...