Posts

Văn học hải ngoại: Các giai đoạn sinh hoạt & phát triển - Nguyễn Vy Khanh

Image
  [ Văn Học Việt Nam 50 Năm Hải Ngoại. Quyển Thượng Tổng quan (Toronto: Nguyễn, 2025; lulu.com phát hành), trang 46-77]     GIAI-ĐOẠN  HY VỌNG & HỢP LƯU (giai-đoạn trưởng thành, 1987-1991) Vài biến cố: – 1987-1991: mỗi năm có khoảng 100-200 tựa sách mới, nổi trội là hồi-ký, tiểu-thuyết – 1990-1991 là hai năm thịnh nhất; – 1987-1989, nữ giới nhường phái nam về tác-phẩm và sinh hoạt văn-học nghệ-thuật;

Trump 2.0 và sự biến đổi của trật tự thế giới - Viễn Đông

Image
  Chân dung năm 2026 của Donald Trump do Daniel Torok thực hiện, wiki commons   Nhìn lại chính sách ngoại giao của Donald Trump từ khi trở lại Tòa Bạch Ốc, những thành công và thất bại với đồng minh lẫn đối thủ, ba thất bại lớn nhất, và câu hỏi về thế giới hậu Trump.

Chuyện Vãn: Cà Phê Phố Núi Pleiku - Vương Trùng Dương

Image
    Với đấng mày râu, hầu như quen thuộc với cà phê từ cuộc sống đến văn chương. Từ thời còn học sinh nơi phố cổ Hội An cho đến nay đã trên, dưới sáu, bảy thập niên, thuộc dân “ghiền” cà phê, vì vậy khi có bài viết nào về cà phê, thích đọc cho biết sự tình.

Mẹ ru cánh võng ca dao - Liên Phương

Image
      Mẹ ru cánh võng ca dao   Ca dao là tiếng mẹ ru con Đêm trằn trọc giữa cánh đồng thao thức  Đèn báo bão chập chờn trong lồng ngực Không thể nào đau hơn nữa mẹ ta   Ca dao là tiếng Cuốc bên nhà Mỗi lần nhớ đất đai về cố thổ Nơi cắt rốn chôn nhau từ muôn thuở Đã thấm sâu trong máu thịt đồng bào   Ca dao là ngọt bùi vôi mặn trầu cau Là suối reo  ngựa chòm lên bóng núi Là thảo nguyên những đồi xanh rong ruổi Tiếng đàn bầu dưới ánh trăng giêng   Ca dao đem con sóng vỗ bên triền Khi mùa chướng nhánh bần hường ra trái Bạn xuồng câu họp bè đêm tụ lại Bài vọng cổ xuống xề  nhấm trăng sáng đưa cay   Ca dao là chái bếp quê nghèo  tần tảo hạt ngô khoai  Ngọn ...

Ném cuội - Nguyễn thị Khánh Minh

Image
   nguyễn thị khánh minh   ném cuội Từng viên cuội tôi ném xuống hồ. Như người già lẩn thẩn vẽ ra trên mặt nước những vòng tròn hoài niệm không điểm bắt đầu không nơi kết thúc. Những viên cuội tôi ném xuống hồ. Như đứa trẻ nghịch ngợm xé ra trên mặt nước những vòng tròn quấn quít trăm điểm mở đầu mù khơi chung cuộc tôi -người già loay hoay ngồi khui ký ức- cười ngạo tôi -đứa trẻ đang háo hức những ngày mai- phía bên kia, cặp tình nhân đang ném thia lia nhảy nhót trên mặt nước nụ cười và ánh mắt. cảm giác sóng Trên điểm tựa dịu dàng tôi thấy mình bay lên với đôi cánh mầu xanh bung mình cảm giác biếc con sóng tôi dâng lên dào dạt hương biển xanh dâng lên dâng lên nở dâng lên dâng lên, vỡ tràn mép bia say sưa men bờ trắng cát ngọt – dấu vết tôi- tìm tôi thành tựu một giấc mơ Nguyễn Thị Khánh Minh

NGƯỜI KHÔNG CÓ DẤU CHÂN - Ái Điểu

Image
Sanh ra, ông Dư đã mang một điều rất lạ là khi đi, chạy, đứng-bằng đôi chân trần-ông đều không để lại dấu chân.

Biết Sống - Nguyễn Ngọc Tư

Image
 nguyển ngọc tư   Chị kể hồi ở Sài Gòn hay tới một quán cháo vịt ngon muốn xỉu, nhưng tới hơi trễ chút là phải chịu bụng đói ra về. Bởi quán chỉ bán đúng sáu con vịt, không thêm không bớt. Khách có kỳ kèo hay đòi nằm vạ cũng chỉ nhận được nụ cười, “chịu khó mai quay lại”. Hỏi khách quá chừng đông sao không bán thêm, chú chủ quán cười, nhiêu đây là đủ. Nhưng đủ cho cái gì, chú không nói thêm.