Posts

MẸ QUÊ - TẦN HOÀI DẠ VŨ

Image
  M ẹ tôi sinh vào những năm đầu thập niên thứ hai của thế kỷ XX. Có lẽ đó là thế hệ phụ nữ cuối cùng nhuộm răng đen ở quê tôi. Và có lẽ đó cũng chính là lớp phụ nữ thôn quê cuối cùng không được đi học, dù nhà ông bà ngoại tôi thuộc tầng lớp phú nông. Vậy mà, trong đầu óc người mẹ quê của tôi không hiểu nhờ đâu lại có thể chất chứa bao nhiêu câu chuyện cổ, hàng trăm hàng ngàn bài ca xưa; cả một cái vựa tâm hồn đầy ắp vốn văn nghệ dân gian. Cho nên, hoàn toàn không phải là tình cờ khi tôi trở thành người nghiên cứu văn hóa dân gian. Là số phận chăng, khi tôi, hoàn toàn không ngờ tới, lại được thừa hưởng cái gia tài tinh thần vô giá đó từ ông nội và từ mẹ tôi !

HÀN THỬ* - Hoàng Xuân Sơn

Image
   tranh Hoàng Xuân Sơn       HÀN THỬ*                [tặng san phi,                 vũ hoàng thư] Tôi cuốc đất                          Em làm thơ Biết đâu hạt bụi bám hờ nhân gian Chúng ta gốc rễ nguy nàn Vụt bay khốn khó               Lang thang cùng đời Đầy tình không một chỗ vơi Nên tôi cuốc đất em ngồi làm thơ Bài ca thả gió non tơ Chín dần cát sạn duỗi bờ hoan mê Em khuê các                             Tôi phó nề Hồng lâu có giấc mộng kề trăng sao Cứ mở cửa Hồn sinh lao Chúng ta                        Sớm                        Muộn Trôi vào hư vô *ý, gợi từ hứa hiếu ...

CAO VỊ KHANH, MỘT NGÀN LẺ BƯỚC ĐỘC HÀNH - Nguyển Thị Khánh Minh

Image
   Nguyễn Thị Khánh Minh   -Nhân đọc tập thơ Ký Ức Tháng Tư, và Khúc Đoạn Trường của nhà thơ Cao Vị Khanh.     viết bao nhiêu chữ cho vừa lệ một cuộc tang thương, mấy đoạn trường (CVK)   Một buổi tháng 4, 2025. Cái tháng mà bức màn ký ức của tôi lay động, không bởi gió thời gian, mà bởi bao nhiêu lệ chữ òa về rơi vỡ muôn mảnh bể dâu tưởng đã là phế tích bị lấp vùi. Và hai câu thơ trên của Cao Vị Khanh làm tôi, ưng ức, đau đớn, tưởng nhớ, trong lòng cảm thấy một nỗi rất vắng rất xa… Bao nhiêu chữ của bao phận người hơn nửa thế kỷ vẫn đong chưa đầy hồ lệ ký ức và hệ lụy của cuộc dâu biển ấy vẫn miên man xô đẩy trên trang sử đầy thương tích một thời, “một vết thương không bao giờ lành” như nhà văn Ngô Thế Vinh đã viết trong tập truyện Mặt Trận Sài Gòn. Và hôm nay, tôi mở vết thương ấy - tập thơ Ký Ức Tháng 4 - của nhà thơ Cao Vị Khanh.   CAO VỊ KHANH- NGƯỜI NHẶT KÝ ỨC   Độc hành trong triệu bóng độc hành. Mỗi người oằn vai một g...