Đọc một truyện ngắn của Cao Bình Minh: ‘Điệp Khúc’ - Trần Doãn Nho
Cao Bình Minh là một cây bút còn khá xa lạ với văn đàn, trong cũng như ngoài nước. Đơn giản là vì tác giả viết ít, và hình như đã ngưng viết từ lâu. Lần đầu tiên tôi biết đến tên tác giả này là qua “Điệp Khúc,” một truyện ngắn đăng trên Văn Việt và sau đó, trên Da Màu (2022), do nhà văn Trần Vũ đánh máy lại từ một số báo Văn cũ của Mai Thảo. Đó là một truyện tình với cách dựng truyện và hơi văn khác lạ, thú vị. Nhân vật chính xưng “tôi” là một phụ nữ trẻ, tuổi ngoài 20, đang theo học lớp nhiếp ảnh. Nàng có một người tình lớn tuổi (tên Thiện), “ cầm súng ròng rã nhiều năm , ” có lẽ là một cựu quân nhân VNCH sang định cư ở Mỹ. Lúc đầu, dù bạn bè nàng thường dè bỉu là nàng cặp bồ với một “khứa lão” đáng tuổi chú bác khiến nàng cảm thấy nhột nhạt, nhưng nàng bỏ ngoài tai, “ cứ đinh ninh thằng cha khoảng ba tám ba chín là cùng . ” Trong một lần nói chuyện, chàng tình cờ tiết lộ số tuổi của mình, nàng mới hay chàng “ cũng đã già khú đế , ” lớn hơn nàng đến “ gần h...