Khát Vọng - Trần Yên Hòa
KHÁT VỌNG Tám tuổi ra đồng bắt ốc mò cua Chân trần trơ khất Chú nhóc con nắng đỏ nung người Chạy nhảy trên nổi buồn cha mẹ Bắt ốc mò cua Giữa mưa dầm gió bấc Không tấm áo tơi Không tấm vải choàng Tám tuổi là tôi Thằng nhỏ đó Mười tuổi vào lớp học vở lòng Con nhà quê đi học muộn Ê a vài ba chữ Mắt trông ra đường ngóng ngó gió lên Sợ cơn mưa giông buổi chiều ụp xuống Giột nhà, ướt cửa Thằng bé nhà quê Chính hiệu con nai vàng Cô giáo đầu tiên là cô giáo Ước Cô khai tâm tôi bằng chữ i, tờ Đặt vào tim tôi - điều mơ mộng nhỏ Nhìn cuộc đời là đóa hồng tươi Tôi lớn lên như khoai, như sắn Như bụi tre, gốc chuối, sau hè Nhưng tôi là người - nên tôi suy nghĩ Sao sống giữa đời khổ cực hơn vui? Oằn lên vai cha, oằn lên vai mẹ Chắt chiu dành từng lon gạo củ khoai Chiến tranh tràn lan bỏ quê xuống phố Tôi khắc lên mình thân phận lưu vong Nhân danh! nhân danh! nhân danh ch...