Đà Nẵng mến yêu - Hàn Giang
sông Hàn
Đà Nẵng mến yêu |
|
|
Sớm mai biển nhuộm ánh hồng, Mỹ Khê cát trắng gió lồng mênh mang. Sơn Trà mây phủ non ngàn, Bao năm vẫn đứng đợi nắng vàng rơi * Hàn Giang lững thững trôi xuôi, Nhịp cầu lặng lẽ nhớ người năm xưa. Bóng ai khuất nẻo trăng mưa, Mà nghe bước cũ còn chưa nhạt dần. * Ngũ Hành Sơn khói trầm ngân, Chuông chùa vang nhẹ giữa tầng u minh. Một hồi thức mộng lặng thinh, Gọi người lữ khách quay nhìn cố hương. * Đà Nẵng chẳng buộc, chẳng vương, Người đi theo sóng, người thương hãy về. Đà Nẵng đất rộng trời mê, Giữ cho nhân thế một bề an nhiên. * Mai sau dâu bể xoay chiều, Tóc pha sương muối, gót phiền viễn phương. Xin về đứng giữa quê hương, Nghe trong xa thẳm tình thương yên bình.
Hàn Giang | |
Comments
Post a Comment