Dấu bụi trần gian - Nguyễn An Bình

 Dưới ban mai, lan khẽ cười, Dịu dàng ...

 

Dấu bụi trần gian


Bụi từ đâu mà đến

Dọc đường ta hành hương

Lang thang không bờ bến

Rong chơi giữa vô thường.

 

Trần gian thành quán trọ

Phận người quá mong manh

Dấu chân trôi thầm lặng

Sỏi đá mờ rêu xanh.

 

Đi qua bao tiền kiếp

Tái sinh trong nỗi buồn

Nhỏ nhoi treo sợi nắng

Cuối bờ vực hoàng hôn.

 

Ta hóa thân từ bụi

Một ngày thôi lãng du

Ngẫm bao điều được mất

Giữa trần gian mịt mù.

 

Lãng đãng cùng sương khói

Lỡ làng cuộc tử sinh

Từ tâm trong kinh kệ

Chờ đón khúc bình minh.

 

Nguyễn An Bình 

Phù sinh cùng nước lửa

Du ca suốt cuộc đời

Tàn tro mang hơi ấm

Buồn vui thuở làm người.

 

Comments

Popular posts from this blog

Bài trăm năm - Trần Yên Hòa

Truyện cực ngắn - Mã Lam

Mẹ đi về phía hoàng hôn - Trần Yên Hòa