TRỜI XUÂN. KHÔNG ÁO NGHĨA - Hoàng Xuân Sơn
tranh nguyễn trung
ĐỊA TẠNG
Ta liếm biển vào sông
Nghe thêm phù sa ngọt
Người đi giữa cánh đồng
Bông lúa vừa trĩu tới
Non sông giờ đã xưa
Như anh hùng tận tuyệt
Ta đây rồi cũng già
Trắng một tờ sương tuyết
Chẳng phải là tờ mộng*
Rách rồi áo chiêm bao
Một đi không ngoái lại
Biển cứ xô dạt dào
Nơi lưng trần sóng cả
Thuyền úp mặt dưới chân
Hít thở mùi bội nhục
Miếng thời cơ lần phần
Giang sơn chiếc áo rách
Ta tháo khoán giang hồ
Không còn trăng ẩn dụ
Trắng một vành khăn sô
Thèm chết như đã sống
Với em xưa hồng hoang
Xóa đi từng hộ khẩu
Địa ngục môn thiên đàng
Ta liếm biển vào sông
Nghe thêm phù sa ngọt
Người đi giữa cánh đồng
Bông lúa vừa trĩu tới
Non sông giờ đã xưa
Như anh hùng tận tuyệt
Ta đây rồi cũng già
Trắng một tờ sương tuyết
Chẳng phải là tờ mộng*
Rách rồi áo chiêm bao
Một đi không ngoái lại
Biển cứ xô dạt dào
Nơi lưng trần sóng cả
Thuyền úp mặt dưới chân
Hít thở mùi bội nhục
Miếng thời cơ lần phần
Giang sơn chiếc áo rách
Ta tháo khoán giang hồ
Không còn trăng ẩn dụ
Trắng một vành khăn sô
Thèm chết như đã sống
Với em xưa hồng hoang
Xóa đi từng hộ khẩu
Địa ngục môn thiên đàng
TRỜI XUÂN. KHÔNG ÁO NGHĨA
[to soft brick & golden pages]
Xà quần
Lui
Tới
Bỗng nghe
Vết buồn xa lạ
Ngựa xe thuần thành
Một-buổi-nào-em-quen-anh
hạt sương trên áo
khúc quành ngạc nhiên
ta vô xứ
không còn
miền
vì em gạch ngói triền miên phố nhà
Thôi
Về đứng giữa
Hàng ba
Cầm trên tay một bông hoa nhiệt tình
Em mềm như thể điêu linh
h o à n g x u â n s ơ n
25 tháng giêng năm 26
(Tác giả gởi)
Comments
Post a Comment