Posts

Showing posts from August, 2025

BÊN KIA NÚI - Tịnh Bình

Image
    tranh nguyễn trung    BÊN KIA NÚI   Mọc lên mơ nhòa bóng núi Ngày hoang vết nắng nguyên sơ Bàn chân chạm ngàn đá sỏi Về đâu một tiếng gọi hờ * Con đường mình ta đi tới Gai góc phủ phục lặng nhìn Bông hoa im lìm tự nở Đâu phải vì ta dâng hương * Người đi tìm mình mải miết Xa xôi lẻ bóng chim về Vẽ một đường bay vô lối Ngọn đèn chấm đỏ hoàng hôn * Ngửa mặt lau phơi tóc trắng Xanh trời không một giọt mây Gió thưa thốt lời muôn cũ Người đi khuất lối ai hay...?   TA VỀ VỚI TUỔI THƠ TA...   Mưa chiều thầm giọt nỉ non Ngậm ngùi năm tháng bào mòn thời gian Chạnh nghe tiếng trẻ cười vang Mùa xanh tóc gió bẽ bàng tìm đâu * Nhạt duyên bởi úa cau trầu Lênh đênh mấy cuộc bể dâu phận người Phấn son tô thắm môi cười Hoa đơn độc nở mặc người lãng quên * Sươ...

Chuyện Vãn: Tình Si & Si Tình - Vương Trùng Dương

Image
      “Tôi chỉ là một khách tình si Ham vẻ đẹp có muôn hình, muôn thể… Dáng yêu kiều tha thướt khách giai nhân Vẻ sầu muộn âm thầm ngày mưa gió” (Thế Lữ)

Tưởng Nhớ Nhà Thơ Kim Tuấn - Trần Yên Hòa

Image
Từ “Nụ Hoa Vàng Ngày Xu ân” đến nhạc phẩm  “Anh Cho Em Mùa Xuân” Hằng năm, nhân dịp Tết đến, Xuân về, ta lại nghe những bản nhạc Xuân rộn ràng trên các đài phát thanh, trên các hệ thống truyền hình, trên DVD, CD bày bán khắp mọi nơi. Trong đó, có thể ta được nghe nhiều nhất là bản nhạc Anh Cho Em Mùa Xuân, nhạc Nguyễn Hiền, phổ từ bài thơ Nụ Hoa Vàng Ngày Xuân của Kim Tuấn.

Bầy chim trước hiên nhà - Nguyễn Lệ Uyên

Image
  tranh đinh trường chinh   Sau trận đau thập tử nhất sinh hồi năm ngoái, anh Hậu buông tất cả công việc làm ăn, giao hẳn cho lũ con cái, không còn ngó ngàng đến tiền bạc, kinh doanh như trước nữa. Anh lui về ở trong căn nhà nhỏ, sâu hút cuối hẻm. Hành động kỳ quặc này đã gây không ít bàn tán, xôn xao trong giới thương nhân một lúc, rồi thôi, ai lo phận nấy, coi như anh không còn tồn tại, không còn cạnh tranh với nhau khốc liệt như trước. Đám thương nhân mừng thầm vì đã loại được một đối thủ đã từng gây cho họ nhiều khó khăn mà không phải tốn đồng xu cắc bạc, lại còn được đến tận nhà để chia sẻ cái đau của anh, cảm thương anh theo đạo lý phường hội.

CHUYỆN BÊN KÈ ĐÁ - Trần Thanh Cảnh

Image
  tranh đinh trường chinh   D ì Hương, vợ chú Thông tự tử. Dì trẫm mình xuống sông Đuống, chỗ kè đá. Buổi sáng nay, dì dậy sớm như thường, nấu ăn cho mọi người trong nhà, rồi bảo với chú, tôi qua nhà chị Lan chơi-là chị gái của dì, mẹ tôi. Mãi trưa, không thấy dì về, mọi người đổ đi tìm. Như có một ai đó dắt, tôi đi ra phía bờ sông, lối xuống kè đá. Đường đi xuống bến sông rậm rạp um tùm những cỏ gianh, cỏ lau ngút đầu người. Ngày trước, bãi sông quê tôi xanh mướt ngô rau. Con đường đi xuống kè đá bến sông chiều đến, tấp nập người gánh nước tưới rau màu. Dịp gần đây, đồng bãi chuyển sang trồng chuối tiêu hồng xuất khẩu. Con đường xuống bến lấy nước không dùng đến, thành ra như con đường hoang.

ĐẶNG THƠ THƠ - RONG CHƠI NGOÀI THỜI GIAN, CÕI VẠN HOA CỦA SÁNG TẠO - NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

Image
 Nhà Văn Đặng Thơ Thơ   Một lần, khi bước lên tam cấp bằng gạch tàu xưa của một ngôi chùa nhỏ ở ngoại ô Sài Gòn, tôi cảm thấy rất sống động, bóng ba tôi trong bộ quần áo màu mỡ gà của ngày ông ra đi, cầm một cây gậy tre đứng dưới bóng cây, tôi nghe rõ như hồi tôi 19 tuổi , ba sẽ làm một hòn non bộ dưới gốc cây này , và tôi đã viết, ở đó, câu thơ … hãy bước lên bậc-tam-cấp-thời-gian, quá khứ-hôm nay - và ngày mai. 

t Ứ t U Y ệ t, m Ộ T m Ả N g k H Á c - Hoàng Xuân Sơn

Image
 tranh nguyễn trung   t   Ứ    t   U   Y   ệ   t,   m   Ộ T    m Ả N g    k H Á c   N H À     Tôi vác chỗ nằm đi lang thang   mấy mươi năm một kẻ hoang đàng   đời buồn tỉnh thức có khi chộ   một bến trầm ngâm một tuổi vàng     P H Ố     Phố cụp cánh rồi đường chậm lụt   em ra sao trong mùa vi phân   mỏng như là gió không thấy gió   chỉ thấy khăn bay áo lụy trần     G Ó C     Ờ thì mất răng, thì rụng tóc   góc nào rồi cũng đáo như nhiên   bấy chầy tróc nóc nhà chưa dột   mưa vẫn thất thần chỗ xẹo xiên       K H O Ả N G     Lạ kỳ ở chỗ ngồi ru rú   rồi bỗng như điên nhớ lại mình   cái buổi vào đời tươi tắn thiệt   đâu ngờ thinh lặng nỗi cùng đinh     h o à n g ...