sông Hàn Đà Nẵng mến yêu Sớm mai biển nhuộm ánh hồng, Mỹ Khê cát trắng gió lồng mênh mang. Sơn Trà mây phủ non ngàn, Bao năm vẫn đứng đợi nắng vàng rơi * Hàn Giang lững thững trôi xuôi, Nhịp cầu lặng lẽ nhớ người năm xưa. Bóng ai khuất nẻo trăng mưa, Mà nghe bước cũ còn chưa nhạt dần. * Ngũ Hành Sơn khói trầm ngân, Chuông chùa vang nhẹ giữa tầng u minh. Một hồi thức mộng lặng thinh, Gọi người lữ khách quay nhìn cố hương. * Đà Nẵng chẳng buộc, chẳng vương, Người đi theo sóng, người thương hãy về. Đà Nẵng đất rộng trời mê, Giữ cho nhân thế một bề an nhiên. * Mai sau dâu bể xoay chiều, Tóc pha sương muối, gót phiền viễn phương. Xin về đứng giữa quê hương, Nghe trong xa thẳm tình thương yên bìn...