Rồi nắng qua đèo - Huỳnh Liễu Ngạn
Rồi nắng qua đèo tôi đi phố vắng đêm hè tay che thời tiết nặng đè lên vai cố quên đi tiếng thở dài cho đời nhẹ lại hình hài của tôi tôi đi nhung nhớ bồi hồi năm châu bốn biển một thời héo hon trăng rằm hiu hắt đầu thôn tôi đi lạc mất linh hồn nơi đâu qua ngày tháng giữa bể dâu mà nghe thiên cổ vùi sâu hướng nào con sông thuở nhỏ cây cầu mười phương tám hướng nỗi sầu đuổi đeo bỏ quên rồi nắng qua đèo tôi đi mang nặng quê nghèo trên vai đời chôn hết cả đời trai nhưng sao tôi vẫn miệt mài tâm tư bao nhiêu mộng ước hư phù lá rơi vàng cả mịt mù lối xưa tôi đi sớm nắng chiều mưa mà thương nhớ lại ngày chưa phai mờ tôi đi ngàn kiếp bụi bờ cho trăng nhỏ máu vì chờ đợi tôi bởi vì tôi rất đơn côi nên không cần biết luân hồi làm chi tôi đi em nhắn gở...