Chuyện Tình Người Điên - Phan Thị Thanh Tâm
tranh nguyễn trung
Nàng xinh đẹp, tốt bụng, giàu nữ tính. Đám con trai luôn vây quanh nàng, còn tôi thì say sưa quan sát cái cung cách nàng khéo léo đẩy từng chàng ra một khoảng cách mà có lẽ nàng cho là tạm đủ.
<!>- Ừ, màu hoa đẹp thật, cứ rực lên như là màu... máu ấy! - Tôi lạnh te đáp.
- Ơ!!! Máu... của anh màu tím?!
Cả sáu chúng tôi cùng cười vui vẻ.
Chắc vì tôi hơn tuổi nên luôn được nàng nghe lời và quan tâm. Có lần nàng bảo:
- Trai phòng mình, chỉ mỗi anh Trúc "già" là vẫn còn... không vậy mà dáng đi thì khật khừ, nét mặt càu cạu, ăn nói nói cắn cảu... có mà... ma nó thèm lấy...
- Mai nó thèm lấy hả? - tôi tỉnh bơ - (nàng tên Mai).
Hôm phòng tôi được tặng cái gương, nàng thích thú ra mặt, cứ ngắm nghía mãi. Một ý nghĩ chợt đến, tôi trêu nàng:
- Soi vừa vừa thôi, cô không sợ xấu à?
- Sợ xấu! - nàng tròn xoe đôi mắt hiếu kỳ hướng về tôi.
- Em vẫn cứ soi hết cả phần của các anh đấy!
Gần Tết, nàng nhắc tôi:
- Chẳng biết tóc ai dài hơn mà lại xui dại người ta cắt tóc chứ! - Tôi cướp lời nàng xong khoan khoái thưởng cho mình một hơi thuốc rồi nhả ra thành những vòng tròn khói ngộ nghĩnh.
- Cứ điếu nối điếu thế! Người ta nói, mỗi điếu thuốc giảm mất....
- Người ta nói bậy đấy - tôi lập tức chặn đứng bài giảng của nàng. - Đã gọi là "thuốc" thì chẳng bổ dương cũng bổ âm.
- Nhưng em không chịu nổi mùi khói thuốc của anh!
- Ấy thế nên cô mới gày nhom nhem như con cá mắm thế kia chứ, cô hãy nghe tôi, hút thuốc đi cho nó... bụ bẫm lên một chút mà... lấy chồng!
Tôi soi gương nhiều hơn và xót xa nhận thấy những nếp nhăn hằn sớm và những sợi tóc vội bạc...
- Trả lại cho tôi ngay! - tôi xấu hổ gắt gỏng.
Nàng chẳng những đã không trả mà lại xem xong còn gấp cất vào xắc. Đó là một trong nhiều bài thơ tôi viết cho nàng.
Những câu văn ngô nghê cứ chất chồng một chỗ và tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ chúng đến đúng địa chỉ. Nguyên văn:
"Mượn"
"Cho anh mượn ánh mắt
Đêm về dõi sao trôi
Cho anh mượn làn môi
Thì thầm cùng sóng vỗ
Trái tim em dễ vỡ
Để anh giúp giữ cho
Khỏi thấp thỏm âu lo
Chợ đường người thèm khát
Tâm hồn em trinh khiết
Cho anh mượn luôn nào
Dành nỗi nhớ nôn nao
Bạn đời ơi đính ước...".
- Người yêu chứ còn ai nữa! Dễ cô tưởng tôi ế rồi đây chắc! - tôi vênh váo hả hê (đó là chị họ tôi ở xa, mới về thăm).
- Xe em hỏng... anh đưa giúp em về nhà được không? - Ngập ngừng một lát nàng ấp úng.
- Mai thông cảm, chiều nay tôi trót hẹn với cô ấy rồi - ngay lập tức tôi ngạc nhiên trước vẻ đắc thắng ráo hoảnh của chính mình.
° ° °
Không! Tôi không yêu nàng! Chắc chắn là như vậy!
Tôi không nhớ rõ vì sao, bằng cách nào mà chúng tôi lại ở bên nhau gần
gặn đến thế trong cái đêm trăng muộn huyền ảo ấy. Tôi đã đắm đuối dâng
cho nàng tất cả tâm hồn nghèo nàn của tôi với một đam mê kỳ lạ chưa từng
có trong tôi. Và điều dại dột nhất đã xảy ra: Tôi nghẹn ngào thưa thốt:
"Anh yêu em!".Vẳng bên tai tôi, giọng nàng thổn thức như vọng lại từ
một thế giới xa xôi nào: "Em đã chờ đợi giây phút này bao lâu nay, em
yêu anh!". Rồi nàng hôn tôi...
Khi tỉnh cơn mê, tôi bàng hoàng
nhớ lại tôi đã nói với nàng: "Anh yêu em!". Tại sao tôi lại dối trá, tôi
có yêu nàng đâu!? Tôi cách nàng xa quá, xa hơn tất cả đám con trai kia,
tôi có quyền gì mà xúc phạm nàng? Thế là tôi tìm cách trốn nàng, cũng
trốn tránh đến cùng như khi tranh luận ấy. Tôi biết nàng nhiều lần đến
tìm tôi. Nàng ốm, tôi không dám đến thăm. Nàng ốm ngày càng nặng tôi vẫn
không dám đến để thú nhận lời nói dối của mình. Nghe người ta nói nàng
ốm tương tư! Rồi nàng chết! Tôi đem cả một ôm hoa vi-ô-lét đến đặt trên
mộ nàng...
° ° °
Ngày đầu đi làm sau đợt nghỉ ốm khá dài, nàng cùng lọ hoa vi-ô-lét trên bàn là người đầu tiên đón tôi.
- Nghe mẹ nói hôm nay anh đi làm... Anh đã khoẻ hẳn chưa! - nàng dịu dàng hỏi thăm và chìa cho tôi tấm thiếp cưới.
-
Hôn nhân là kết thúc của tình yêu - theo thói quen tôi mở đầu cuộc
tranh luận mới. Không có tiếng trả lời. Tôi cay đắng nghĩ: đúng là hôn
nhân của nàng đã kết thúc giấc mộng tình yêu trong tôi. Tim buốt nhói,
chừng như tôi ốm lại.
- Anh xem đi chứ - nàng nhắc.
Tôi lướt đôi mắt vô cảm lên tấm thiếp, đúng là tên chàng kia sánh cùng tên... cô bạn thân của nàng. Tôi nhoài về phía gương, choàng ôm xiết lấy nàng...Mãi lâu sau mới nhận thấy bốn gã đực rựa kia đang nhăn nhở... soi gương.
Phan Thị Thanh Tâm
Comments
Post a Comment