Người Đàn Bà Tôi Yêu - Phạm Thanh Khương
Không hẹn trước, nhưng cứ đúng 5 năm một lần tôi và nàng lại gặp nhau ở quê. Như ngẫu nhiên, khi tôi về quê nghỉ ngơi thì nàng cũng về.
<!>Lần thứ nhất tôi về sáng, thì chiều nàng về. Lần thứ hai tôi về chiều, thì nàng đã có mặt ở quê từ sáng. Lần thứ ba, khi tôi bước xuống xe thì nàng cũng từ xe bên xuống bến. Và đây là lần thứ tư tôi về quê. Từ khi bước chân lên xe, tôi đã hình dung thấy nàng đang ở quê, nơi cây đa đầu làng dõi mắt nhìn vào khoảng không xa thẳm.
Kể từ ngày biết nhau đến nay tính ra đã hai mươi năm, ba tháng, mười ngày chưa bao giờ tôi gọi tên nàng. Không hiểu sao, mỗi khi lẩm nhẩm định gọi tên nàng, thì tự nhiên trong con người tôi cứ có cái gì đó rạo rực thật khó tả. Nó như người cảm dùng cao Phật Linh xoa, toả ra thứ mùi thơm mà nóng. Nóng nhưng không bốc lên đầu, ra ngoài da thịt mà cứ ngấm dần vào từng tế bào, lan toả trong thân thể. Mỗi lần như thế, khi tên nàng được hình thành trong hệ thần kinh trung ương, nhưng không thể nào chỉ đạo cho dây thanh rung được, nó cứng lại, vô nhận. Tên nàng được giữ lại, gửi trả về nơi xuất phát ban đầu. Ngoài ra, bản thân tôi, những khi ngồi một mình tưởng tượng, nhớ về nàng lại nghĩ, nếu gọi tên nàng lên tôi sẽ cứ phạm đến nàng. một kiểu xúc phạm không thể tha thứ. Người khác có thể mắng tôi, chửi tôi, thậm chí có thể làm gì với tôi cũng được, nhưng họ chỉ gọi tên nàng thôi, thì tôi thấy sao mà khó chịu, tổn hại đến thanh danh của nàng lớn thế và tôi sẵn sàng lao vào cho một thụi, dù sau đó có bị đánh cho nhừ tử, om xương.
Tôi biết nàng trong một trường hợp
đặc biệt, không giống ai. Chiều ấy, tan học về, tôi và Khanh đua xe
đạp. Phần thưởng là chiếc bánh rán quán bà Nhuần, cổng trường sáng mai.
Đường vắng, chiếc xe Vĩnh Cửu của tôi mới được mẹ mua cho để đi học sau
này có cớ mà thi thố tốc độ. Tôi bậm môi đạp. Xe mới, trưa nay lại được
mẹ ưu tiên bồi dưỡng thêm cho quả trứng luộc nên tôi cảm thấy mình rất
dồi dào sức lực. Hai hàng phi lao bên đường vùn vụt lùi lại phía sau. Để
tỏ rõ tài nghệ đi xe mà cánh bạn trong lớp suy tôn “tay lái lụa” của
mình, tôi vừa đạp vừa trổ tài đánh võng, vẽ rồng, lắc mông, ép xe, cướp
đường, chặn không cho Khanh vượt lên. Thỉnh thoảng tôi ngoái đầu lại
cười, giơ tay ngoắc ngoắc ra hiệu giục Khanh cố lên. Quãng đường đua đã
gần kết thúc, cây đa “đích” đã nằm trong vòng đạp cuối cùng. Chiếc bánh
rán bóng mỡ quán bà Nhuần như đã nằm gọn trong tay tôi sáng mai. Bỗng
“rầm”! Tôi không còn nhìn thấy gì nữa, bụi tung mù mịt. Tiếng Khanh phía
sau cười sằng sặc. Có bàn tay ai mềm và mát lắm đỡ tôi đứng lên. Định
thần, tôi nhận ra mình vừa nằm gọn trong rổ sề mà người làng tôi thường
dùng để gánh tro cho bèo hoa dâu. Chiếc xe đạp Vĩnh Cửu cũng đang rúc
đầu vào trong cái rổ úp chụp bên cạnh. Đứng trước mặt tôi là cô gái đang
cố giấu tiếng cười sau chiếc khăn che mặt.
- Mắt mũi đâu mà đi đứng xô cả vào người ta thế hả? -Tôi sừng sộ.
- Người anh bẩn hết rồi, bụi tro bám đầy trên mặt, trên tóc, để em phủi cho. - Một giọng nói nhẹ, mượt và rất ngọt cất lên.
Nhìn
lại người, toàn thân tôi phủ một lớp tro bếp nhờn nhợt xám. Lắc lắc
đầu, bụi tro bay ra rơi xuống đầy mặt, tôi vội vàng nhắm mắt lại. Khi mở
ra, trước mặt tôi là một cô gái còn trẻ và xinh. Cô gái tháo chiếc khăn
bông che mặt đưa cho tôi.
- Anh lấy khăn lau mặt và phủi quần áo đi. Anh nhớ quay về hướng gió không tro bay vào mắt đấy.
Tôi ngây người, ngoan ngoãn làm theo sự chỉ dẫn của nàng. Sau này, những đêm ngồi bên nhau nàng thường nói:
Trông
cái mặt anh lúc ấy rõ ghét. Người đâu mà hơi tý cứ quằm quặm cau có.
Động cái ngây tò te. Sau này nhìn thấy cô nào cũng ngây ra như thế thì
em…
Nàng xoắn nhẹ tai tôi một cái, còn tôi sung sướng và rất
khoái được nàng véo tai và nhắc nhở như vậy. Nhắc lại chuyện cũ, Khanh
thường kết luận với câu sặc mùi văn nghệ: “cuộc xô xe hạnh phúc”.
Nàng
là chị cả trong một gia đình đông con. Bố nàng là nhân viên hành chính
của một cơ quan ở huyện. Mẹ nàng làm ruộng tảo tần một nắng hai sương,
cả ngày quần sắn móng lợn, ống thấp ống cao, đâm sấp dập ngửa lo toan
cho chồng, cho con. Những lần tôi đến chơi bao giờ bà cũng vui vẻ đón
tiếp rất chân tình. Thỉnh thoảng thứ bẩy, chủ nhật tôi cũng gặp bố nàng
và bao giờ cũng thấy lúc ngồi hay khi nằm ông đều cầm tờ báo trên tay ra
dáng nhàn nhã, sung sướng lắm. Chẳng hay ông có biết không, chứ tôi
nghe thấy mấy bác lớn tuổi gần nhà nói: “Gớm, cứ ra dáng thế thôi. Lão
ấy biết làm cái gì ngoài việc cho vợ sinh ra lũ con”. Tôi có hỏi nàng
mấy lần tại sao ông về không giúp bà trong khi việc nhà ngập đầu. Nàng
nhìn tôi bằng đôi mắt buồn bảo:
- Mẹ nói bố làm cán bộ, đầu óc
lúc nào cũng căng thẳng. Bố phải được nghỉ ngơi, lao động trí óc mệt mỏi
chứ không như lao động chân tay, nghỉ một thoáng là khoẻ ngay. Em
thương mẹ lắm!
Nói xong nàng thở dài rồi dựa đầu vào vai tôi nũng nịu.
-
Anh học giỏi, sau này đi đại học đừng chê em! Anh cứ học, cứ phấn đấu.
Em sẽ làm và nuôi con. Em sẽ đẻ cho anh cả chục đứa. Đứa nào cũng giống
anh.
Tôi kéo nàng vào lòng. Đâu đây, từ thân thể nàng, từ sâu thẳm trong
thiên nhiên hay từ ngọt ngào khu vườn ăn quả toả ra hương thơm dìu dịu,
ngòn ngọt say ngây ngất.
Tôi ghì chặt lấy nàng, hít sâu vào lồng
ngực hòng thu vào mình tất cả hương vị của tình yêu. Tôi mơ màng đến
những giây phút hạnh phúc của một gia đình. Thật lạ, tự nhiên tôi có cảm
giác đăng đắng trong cổ. Nàng ghì chặt đầu tôi vào ngực, luôn tay cào
mái tóc rễ tre cứng queo của tôi. Tôi không kịp nhận ra vị ấy từ đâu đem
đến.
Năm ấy, tôi thi đỗ đại học, đang chờ ngày tựu trường, nàng
có giấy báo gọi đi làm công nhân. Nàng đi tháng trước, tôi đi tháng sau.
Ngày nàng đi tôi tiễn nàng lên xe. Giữa hai hàng nước mắt buổi chia
tay, nàng nghẹn ngào dặn ngày đi lên trường đợi nàng về. Và ngày đó nàng
về thật. Đêm trước ngày tôi đi nàng xăng xái như người vợ lo toan sắp
xếp đồ đạc, quần áo. Mẹ và chị gái tôi nhìn tủm tỉm cười tế nhị đi sang
anh cả để lại nàng và tôi với cả đêm dài trong gian nhà tĩnh lặng. Thề
có trời đất, nói ra khó có người tin, đêm ấy tôi và nàng chỉ ngồi nhìn
nhau. Tất nhiên có nói nhưng là những chuyện đẩu đâu, không ăn nhập gì,
nó như bì khoai tây đổ ra lăn lóc mỗi nơi một củ. Ngày đó con người sống
trong sáng hơn, đẹp hơn chăng? Cứ nghĩ chuyện mấy anh bạn kể, có đám
cưới tổ chức lúc một giờ chiều thì hai giờ đã phải đưa cô dâu vào khoa
sản. Rồi có đám cô dâu trước bó bụng, tổ chức xong chạy vào phòng tháo
vội vải quấn, bụng nở ra như trống cái làm cho hai họ tròn mắt mà nhìn.
Cứ theo mấy anh bạn tôi cho biết thì bây giờ chẳng có mấy đôi còn
“nguyên chất”. Họ còn phổ biến tiêu chuẩn chọn vợ là phải tìm cô nào hợp
đủ “ba đỏ, ba đen”, mới “zin”. Nghe thế thôi chứ mấy ai làm cho được.
Gớm chết! Mà bây giờ có mấy cô không “mắt xanh, mỏ đỏ”, làm sao biết
được.
Trên đường đưa tôi ra bến sau khi đã giao hẹn đi giao hẹn
lại rằng tôi không được nghĩ ngợi - vì tôi hay cả nghĩ mà - nàng mới kể
cho nghe. Nàng bảo từ ngày nàng đi đến nay, đêm nào cũng nằm mơ thấy tôi
nhưng nhìn ra lại là ai ấy, lạ hoắc, Nàng còn mơ thấy mình đứng bên bờ
sông Cái của làng ra sức gọi tôi phía bờ bên kia nhưng không hiểu sao,
tôi ngoái lại nhìn nàng mà cứ dửng dưng đi, xa dần, xa dần. Rồi tự nhiên
bờ đất chỗ nàng đứng sụt xuống. Nàng chìm vào dòng sông đang cuộn chảy.
Nàng nói với tôi:
- Năm sau chúng mình tổ chức đám cưới đi anh. Em sợ lắm!
Chuyện
nàng kể tôi chẳng tin. Chắc tôi hay kể cho nàng nghe chuyện Ngưu Lang -
Chức Nữ nên khi xa nhau hay mộng mị thế thôi. Cũng có khi nàng chưa tin
tôi. Nàng sợ học xong tôi bỏ đi lấy người khác, bây giờ thiếu gì Sở
Khanh. Có những tay miệng xoen xoét, làm phĩnh bụng con nhà người ta rồi
“phắn”. Tình yêu là một cái gì đó thiêng liêng là vậy, đời người ai có
đều nâng niu; ai chưa có thì khao khát, ấy thế mà còn có thể mang kinh
doanh được. Có nhiều người cứ nhằm con nhà giàu yêu để “tời” đủ năm năm,
khi có lông có cánh là vù. Dĩ nhiên, những vụ kinh doanh êm ái này
không phải không có hậu quả, di chứng để lại.
Khi tôi đang chuẩn
bị về nghỉ hè năm thứ nhất, thì nhận được điện của đứa em gái nàng đang
học việc gần đấy. Nội dung điện úp úp mở mở làm ruột gan tôi nóng như
lửa đốt. Huỷ bỏ chuyến về nghỉ hè tôi lên đường ra với nàng. Để lại cho
tôi bức thư chan chứa nước mắt, rồi không biết nàng đi đâu. Cơ quan, bạn
bè đã đi tìm nhưng không thấy. Mọi người thuê cả vạn chài rà câu dọc
các tuyến sông; cử người đi theo các tuyến đường, vào những khu đền
miếu, chùa chiền, những nơi heo hút mà nàng có thể đến. Tay lái xe nghe
tin tôi ra cũng chạy mất tăm. Hắn sợ tôi nổi nóng thì toi mạng. Kẻ cùng
đường vì yêu thì dám làm những điều người đời ít lường tới. Tôi như con
thú bị nhốt trong chuồng chỉ muốn lao ngay ra ngoài mà cắn xé, mà trả
thù. Bây giờ đã đến tuổi ngồi tĩnh tâm suy nghĩ lại quá khứ. Lúc đó tay
lái xe trốn đi là sáng suốt, thông minh, chứ không chắc tôi đã là kẻ sát
nhân. Hắn trốn đi vừa có lợi cho hắn mà cũng may cả cho tôi.
Chuyện
thế này. Nàng là nhân viên nấu ăn của xí nghiệp vận tải hàng hoá. Từ
ngày có nàng về làm, nhà ăn đông hẳn lên. Những tay từ trước đến nay
chuyên kiếm lý do để đi ăn cơm bờ, cơm bụi cũng tự nguyện về ăn bếp tập
thể. Lái xe nay đây mai đó, tự do, phóng túng nên mỗi cung đường thường
có “của rơi, của vãi” để lại. Chuyện gửi con cho người khác nuôi, chỉ
giữ vai trò là bố thì với cánh xế cũng bình thường. Tay xế nào trong xí
nghiệp cũng thích được ngắm nàng. Có nhiều tay bạo mồm còn nói: “Ngon
quá, trông đã muốn cắn cho một cái’. Một vài người đã tìm mọi cách để
đến với nàng nhưng đều bị từ chối. Nàng khéo léo thông báo với mọi người
rằng mình đã có người yêu. Mặc, cánh xế vẫn tìm cách tiếp cận. Hoa thơm
có thằng đàn ông nào không thích hái, thích ngắt. Nhìn thấy thịt ngon
có con mèo nào mà không liếm mép.
Chiều ấy, xí nghiệp tổ chức
liên hoan mừng công. Tiệc tàn, thu dọn xong thì đã muộn. Nàng chuẩn bị
ra về thì tay lái xe của xí nghiệp do công tác đột xuất không dự liên
hoan được bây giờ mới đánh xe đến ăn. Người này nàng đã biết. Trong số
lái xe của xí nghiệp thì hắn là người luôn tỏ ra đứng đắn tử tế không
như những người khác gặp nàng là chọc ghẹo, giở trò tơ tít. Ngừơi này
gặp nàng đều rất lịch sự, nhã nhặn. Có việc phải trao đổi cũng chỉ đủ
nội dung, lượng thông tin cần thiết, không thừa cũng chẳng thiếu. Hắn ta
cũng đã có vợ, con ở quê. Làm ăn cũng là người chân chỉ, tiết kiệm.
Nàng cũng có cảm tình. Khi nàng mang suất cơm cho anh ta, vì vắng người,
đằng nào cũng phải chờ dọn xong mới về được nên khi hắn mời cùng ngồi
cho vui, nàng vui vẻ nhận lời. để tạo cớ cho nàng ngồi cùng, hắn lấy
trong chiếc túi vải ra gói ô mai, thứ mà nàng thích nhất và bảo rằng quà
đi công tác. Ăn hết gói ô mai hắn đưa chừng mười phút, tự nhiên nàng
thấy nhức đầu, chóng mặt, người nôn nao. Như vô tình hắn cũng buông đũa,
buông bát nói tiện xe để anh ta đưa về. Thấy là người từ trước đến nay
là tử tế, đạo mạo, đứng đắn, lại cùng cơ quan, mấy cô bạn cùng nhà ăn
nói vào, nàng đồng ý ra xe nhờ hắn đưa về nhà. Khi nàng lên xe, hắn
không đưa về nhà mà đưa lên quả đồi vắng, lúc đó nàng đã nhũn như con
chi chi. Và chuyện gì đến nó đã đến.
Ê chề với cuộc đời, sự trong
trắng chỉ trong giây lát đã bị cướp mất, cú sốc tâm lý như đòn chí mạng
đánh vào trái tim nàng. Nàng không thể tự mình đứng lên được. Trang
giấy trắng vương đầy mực. Nàng bỏ cơ quan đi mất. Tôi đau đớn, căm thù
nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn được. Tôi quay về trường với nỗi chán
chường. Sự mặc cảm với nỗi đau đời làm tôi mất hét niềm tin. Tôi vùi đầu
vào những trang sách cố quên đi tất cả.
Thời gian thật tài tình. Dù đau khổ hay sung sướng, bần hàn hay giàu
sang, bất kỳ tận phúc hay tận cùng hoạn, sôi động ầm ĩ đến đâu rồi cũng
an bài.
Như biển sau bão dông lại hiền hoà xanh thắm. Tìm nàng
mãi không thấy, mọi người lại lao vào việc mưu sinh. Phải tồn tại đã
trước khi muốn ban phát một điều gì cao thượng. Người đời không ai coi
nàng đã chết nhưng cũng chẳng tin nàng còn sống. Câu chuyện của nàng chỉ
còn vất vưởng bên lề đạo đức, niềm tin. Những lúc chợt vui, chợt buồn
tôi vẫn nhớ đến nàng. Nỗi nhớ thoảng hoặc như gió bay, luồn vào tận cùng
ngõ ngách thân thể tôi đau nhói.
Tốt nghiệp đại học, cầm quyết
định tôi về quê nghỉ chờ đi nhận công tác. Mẹ tôi đã mất. Bà mất sau
chuyện của nàng một năm. Ngôi nhà bà nói để lại cho tôi, bán hay để ở,
tuỳ. Cả năm thỉnh thoảng mới có người ra vào nên nhà ẩm thấp và lạnh
lẽo. Thu dọn quét tước từ sáng đến chiều tối, công việc tạm ổn. Làng
quê, quán xá chẳng có nên tôi đành mua gói mỳ tôm định bụng ăn quấy quả
rồi sang mấy bác hàng xóm, cám ơn gia đình đã trông nom giữ gìn giúp tôi
khi vắng nhà. Tôi thiu thiu ngồi chờ cho bát mỳ nở hết thì nghe tiếng
bước chân rất quen. Nàng đang đứng trước mặt tôi, tay dắt đứa bé.
- Em và cháu vừa về đến nhà - Không để tôi phải hỏi, nàng nói ngay - nghe tin anh về sáng, em và cháu lại anh.
Nàng chỉ tay vào đứa bé:
- Nó đây anh. Em lấy tên anh đặt cho nó đấy.
Tôi
bế cháu vào lòng. Thằng bé trông có những nét hao hao giống tôi thủa
nhỏ. Nàng vẫn trắng và xinh, chỉ có điều bây giờ nàng đã dùng phấn và
son. Từ nàng toả ra mùi nước hoa đắt tiền. Mùi thơm cao quý nhưng không
giống hương thơm ngày nào khi nàng trong vòng tay của tôi đêm trăng bên
khu vườn đầu ngõ. Tôi thú thật chưa ăn cơm và cũng không biết nàng về
hôm nay. Nàng nhìn tôi cười:
- Nhìn bát mỳ là em biết. Mẹ con em
cũng chưa ăn uống gì. Em đã mua thức ăn sẵn đây rồi. Để em nấu nồi cơm
cả nhà cùng ăn. - Nàng nhỏ nhẹ giọng hờn trách.
- Anh ăn uống thế
này sống làm sao được. Người lúc nào cũng teo tóp, còm cõi. Anh đọc
sách ít thôi, đừng thức khuya. Toàn mắt là mắt - Rồi nàng vui vẻ - Từ
nay em sẽ không cho anh như thế này nữa.
Lại phải kể thêm. Cha
nàng bây giờ đã nghỉ công tác. Từ ngày về đến nay sinh ra rượu chè, sống
bệ rạc. Ngày còn làm việc chẳng biết ăn ở thế nào, từ khi về tịnh không
có người đến chơi. Mẹ nàng do sinh nở nhiều, làm lụng vất vả bao năm,
đến tuổi, đau yếu luôn đã ra ở với vợ con cậu em sau nàng ở Hải Phòng để
trông nom nhà cửa. Mấy đứa em nàng người thì đã thoát ly, người đang
học việc, người đi làm thuê trong Nam. Đứa em út ở nhà làm ruộng nhưng
sống cũng bạt mạng, tạm bợ, bỏ nhà đi chơi với bạn qua đêm thường xuyên.
Gia cảnh nhà nàng bây giờ cũng rất phức tạp đang có chiều suy kiệt.
Không hiểu sao bao năm bặt tin tức nay nàng lại trở về.
Cơm nước
xong do đi đường vất vả, nàng cho con đi ngủ ngay. Ngôi nhà lại chỉ có
nàng và tôi. Nàng kể lại tất cả những gì đã trải qua nhưng nàng không
nói cho biết nàng ở đâu. Trời ơi! Tôi không thể ngờ rằng để trả thù đời,
trả thù cho chính thân xác nàng và cùng quẫn, nàng đã lăn lóc vào các
nhà hàng cùng những cuộc chơi da thịt. Nàng dìm đời vào vũng bùn nhơ
nhớp, bẩn thỉu để móc tiền từ túi những thằng đàn ông đốn mạt.
Tôi
ngồi nghe với trái tim vô cảm pha chút thương hại. Phải chăng từ nỗi
đau năm tháng trước, sự từng trải qua thời gian có chút trong sạch của
sách vở mà tôi như thế. Nàng lao vào lòng tôi nức nở. Tôi để nguyên cho
nàng khóc và cố gắng tìm lại trong mình chút vương vấn thủa xưa nhưng
chỉ là sự cố gắng hoài công, nàng ngước lên nhìn tôi đắm đuối.
- Anh hãy cho em đứa con!
Lặng
lẽ nâng nàng ngồi dậy! Tôi xích ra một chút. Cái thằng đàn ông ích kỷ
và thù hận lớn dần trong tôi. Nàng đã là kẻ phản bội, đã giết chết tình
yêu và niềm tin của tôi. Nàng đã bán cả linh hồn cho quỷ. Lúc đó nào tôi
có nghĩ rằng mọi sự hoàn lương đều là đau khổ, đắng cay. Chỉ có cái gì
lớn lắm mới làm cho người ta trở về trong trắng và hoàn mỹ.
Đêm
đó, nàng và tôi lại thức. Thỉnh thoảng đứa bé cựa mình nàng đến vỗ vỗ
lên người nó rồi ra. Đôi ba lần cái thằng đàn ông có đến nhưng rất nhanh
tự đẩu đâu trong tôi như ngửi thấy mùi tanh tanh, nồng nồng đến lợm
giọng. Tôi chạy vội ra ngoài hút thuốc. Gần sáng, giục tôi đi nằm rồi
nàng lên với con.
Cả ngày dọn dẹp, tối khuya mới ngủ nên sáng ra
tôi dậy muộn. Khi từ buồng trong bước ra tôi nhận ra nàng đã đi rồi.
Nàng để lại cho tôi bức thư:
“Anh yêu! Em biết rằng thế là em đã
vĩnh viễn mất anh. Kẻ có lỗi duy nhất là em. Em cần có anh biết bao, cần
tình yêu của anh biết nhường nào nhưng em không xin tình thương hại.
Yêu anh như thế chẳng há bằng mười phụ nhau sao anh. Em những hy vọng
khi trốn chạy sự nhơ nhớp khốn nạn, đốn mạt em sẽ có anh. Bây giờ em
hiểu rằng, giữa cuộc đời ô trọc này em không còn ai nữa. Những khát khao
làm lại cuộc đời thật khó. Tay nhúng chàm có bao giờ cho sạch. Em và
con ra đi không kịp chào anh. Anh thánh thiện biết bao. Hãy thứ lỗi cho
em.
Có thể anh không tin. Em vẫn yêu anh và chỉ có anh thôi.
Anh đừng đi tìm em. Em đã tìm cho mình con đường đi rồi”.
Bận
mãi công việc, học hành tôi không còn thời gian để nhớ nàng. tôi như kẻ
đã qua sông, con đò đã gác mái. Có nhiều người đến với tôi, nhưng tính
lãnh đạm đã xua họ đi. Có người biết chuyện cho tôi gàn, thậm chí có kẻ
còn phao tin, tôi đồng tính luyến ái. Mặc thiên hạ xì xèo, thực lòng khi
họ đến tôi lại nghĩ về nàng, đến những gì nàng đã trải qua. Có những
lúc tôi còn mong sao sau mỗi lần con đàn bà cùng thằng đàn ông, trời làm
cho có sẹo ở mặt thì mới xứng.
Sau lần gặp lại ấy, tôi cứ năm
năm xin nghỉ một lần về quê và lần nào tôi cũng gặp nàng. Không biết đây
là sự trùng lặp ngẫu nhiên hay cố ý của nàng. Gặp nhau, nàng vẫn cư xử
với tôi hết sức dịu dàng và luôn giữ một khoảng cách nhất định. Mới đây,
gặp lại người em gái của nàng, tôi được biết nàng bây giờ bán hàng kỷ
niệm. Con trai của nàng đã vào đại học. Và một điều mà tôi không ngờ tới
dù ở đâu, làm gì luôn có nàng theo dõi từng bước đi đến công việc của
tôi. Mấy lần tôi suýt bị đuổi việc vì tính phớt đời, điên điên khùng
khùng thì đều có bàn tay kín đáo của nàng gỡ giúp. Ngay vụ năm ngoái,
tôi bỏ cơ quan đi chơi làm vỡ cả hợp đồng thiệt hại cho cơ quan hàng
trăm triệu, tưởng là hết, nhưng chính nàng, không biết cách gì đấy đã
giữ cho tôi không việc gì. Hay cách đây nửa năm, do va chạm với tay
trưởng phòng trong một phi vụ làm ăn, nóng máu tôi nhảy vào đánh ông ta
giữa chốn ba quân mà rồi cũng thoát nạn. Nàng sợ tôi làm hỏng đời mình.
Nàng giữ cho tôi sạch sẽ.
Về đến quê tôi hay tin nàng đã chết.
Hôm nay đúng tuần bách nhật. Không ai rõ nàng chết vì sao, chết như thế
nào. Có người nói rằng nàng về quê khi qua đò thì bị đắm. Có người lại
bảo rằng, nàng chờ đó thì tự nhiên đất bờ sông chỗ nàng đứng bị lở.Nàng
rơi xuống sông và bị nước cuốn đi. Người khác lại nói nàng đang đứng đột
nhiên có con sóng rất lớn chồm lên cuốn mất. Người cho là nàng tự tử.
Thực hư chưa rõ thế nào, chỉ biết nàng đã chết. Nàng chết bởi dòng sông.
Thơ
thẩn đi về phía cây đa đầu làng nơi xô xe ngày trước, tôi ngồi xuống.
Bỗng nhiên như có tiếng sấm và, kìa nàng đang gánh tro cho bèo ăn, bụi
tro bay mù mịt. Khuôn mặt nào giấu sau chiếc khăn mờ mờ ảo ảo. Tôi định
đứng lên lại gần, nhưng không sao gượng đứng lên được, người nặng trĩu.
Hình như có ai đỡ tôi đứng dậy, bàn tay rất mềm, rất mát. Bóng nàng cứ
xa dần, nàng đang khóc. Buột miệng, lần đầu tiên tôi gọi tên nàng
.Phạm Thanh Khương
Comments
Post a Comment