Nguyên đán. Em và Tôi - Trần Yên Hòa
tranh nguyễn trung
Tình tôi em chắc mới vừa nguyên đán
Em thắm tươi má đỏ với môi hường
Em thắm tươi nào quần là áo lược
Ta nắm tay từ nguyên thủy thơm hương
Nắm tay giữ đời nhau cho chắc nhé
Mối sầu xưa tịch mịch lún sâu thêm
Trong giấc ngủ hồng hoang vừa đổ xuống
Cuối lưng đèo còn vọng tiếng kêu thương
Ơi ta gặp nhau giữa cơn lốc dữ
Anh chìm mình trong đổ nát bơ vơ
Em đứng bên kia bến bờ vọng tưởng
Những nhiêu khê hệ lụy đến bây giờ
Giờ khắc ấy đã trở thành huyền thoại
Em xắn tay vẫy gọi những rao mời
Đến, hãy đến bên em chàng lãng tử
Quay đầu về nơi cố cựu nghỉ ngơi
Ta một thuở hồng hoang: hoa, tuyết, nguyệt
Bỗng trở thành con ngựa nản chân bon
Ta qụy xuống bên em bờ bến lạ
Có còn không giấc mộng thuở thơm nồng
Ta đã có bài thơ chưa ráo mực
Viết về ta và em nhỏ mộng mơ
Ta đặt cho em tên là nguyên đán
Là trắng ngần, thơm phức, một trời thơ
Hãy giữ tình yêu bên đời em nhé
Ngày nguyên tiêu đem ra quán phơi bày
Khách du xuân sẽ cười, nhưng rất khẻ
Ta bước ra từ nguyên thủy loài người
Em hãy hượm tỏ bày cơn mộng tưởng
Ở góc riêng của ngày Tết nồng hương
Ở góc riêng, một góc trời tưởng vọng
Tôi và Em, nguyên đán của đời thường
TRẦN YÊN HÒA
Comments
Post a Comment