Tiếng Võ Cánh Của Bầy Quạ Đen - Dương Thu Hương
tranh nguyễn trung
Về chiến tranh, thi sĩ Trung Hoa xưa đã viết : " Nơi vó ngựa chiến đi qua, mười năm sau cỏ chưa mọc và gió thổi còn mang mùi máu... ". Thơ của người xưa xa xót mà còn bâng khuâng, kinh hoàng nhưng vẫn mơ hồ. Thời ấy, chưa có bom nguyên tử và nhiệt hạch, chưa có chất độc hoá học và bom vi sinh, chưa quá nhiều thứ ý nghĩa và các mục tiêu ngầm ẩn sau mỗi cuộc chiến tranh.
<!>
Thời ấy, con người ưa thích sự kín đáo
và trang phục nghiêm cẩn nên nỗi đau khổ được mô tả thống thiết nhưng
vẫn ngầm tẩm trong lớp sương mù của những vẻ đẹp ước lệ và vĩnh định :
nỗi cô đơn, thây người bọc da ngựa, hài cốt phơi nơi cát bụi, gió lạnh
tuyết rơi và nỗi u hoài... Nhiều thế kỷ đã qua, trang phục đã đổi thay
và cùng với sự thay đổi ấy, tâm lý con người đã khác xưa. Con người đã
dám cởi bỏ mọi thứ áo quần, tự chiêm nghiệm nỗi đau cũng như ngắm nghía
thân thể mình một cách mạnh bạo. Bởi thế văn chương thời nay không thống
thiết lãng mạn như trước nhưng chân thực hơn và tàn nhẫn hơn. Viết về
chiến tranh, người ta không chỉ khóc than cho những đứa trẻ mồ côi ngơ
ngác bên đường, những thiếu phụ giặt áo bên sông ngóng đợi chồng, người
ta đã tìm đến chốn suối thẳm rừng sâu, nơi hàng sư đoàn lính cái bị dồn
vào phục vụ chiến tranh, tóc rụng da xanh, mất kinh nguyệt thường xuyên,
lên những cơn điên tập thể và hoài vọng một chân trời dịu dàng vô tăm
tích. Văn chương cũng đã theo hàng vạn cô gái lỡ thì sau chiến tranh, bị
dồn tụ trong những lâm trường nông trường hoang vu cằn lụi, nơi đời
sống cùng khổ buồn thảm đến mức điên rồ, nơi những người đàn bà hẩm phận
chẳng còn ước muốn nào hơn là ngóng đợi sự xuất hiện bất thần của một
gã đàn ông, dù là tên cướp đường hay gã bán hàng rong hoặc kẻ tội phạm
bị thành phố và đồng bằng xua đuổi, mong được gã hãm hiếp và trong lần
chung đụng hiếm hoi ấy được mang thai...
Nhưng dù cố gắng đến đâu
văn chương cũng không đủ gánh nỗi đau của con người, nỗi đau khổ tồn
tại trần trụi dưới ánh mặt trời cũng như trong bóng đêm u ám. Chẳng nhà
văn nào nhập thân được vào hàng vạn đứa trẻ lang thang xin ăn hoặc ngày
ngày chìa bát lĩnh suất ăn hèn mọn trong các trại mồ côi.
Chẳng
nhà từ thiện nào đủ can đảm và lòng kiên nhẫn tìm đến hàng ngàn đứa bé
dị tật quái thai, các tội nhân bị kết án từ lúc chào đời, không được
sống kiếp người mà chỉ tồn tại như khối thịt vô năng trong những căn
buồng thiếu sáng để tránh ánh mắt tò mò của láng giềng và trong tủi hổ
của cha mẹ chúng. Theo điều tra mới nhất, Thái Bình là nơi có số lượng
quái thai do các cựu binh nhiễm chất độc da cam sinh ra nhiều nhất xứ
sở. Nhưng dẫu sao, những đứa bé dị hình ấy vẫn có thể được người đời
nhìn thấy và khi cần có thể được trưng bày như các vật phẩm trong phòng
triển lãm tội ác chiến tranh... Tuy nhiên, chiến tranh không chỉ gieo
rắc những đau khổ nhìn được bằng mắt, những tội ác có thể sưu tập và
trưng bày. Nó còn những chiều kích đau khổ khác. Và chính những chiều
kích ấy mới là tổn thất khủng khiếp nhất, đem lại sự đổ nát tinh thần
cho con người nói chung và từng dân tộc nói riêng. Hạnh phúc của con
người khác nhau và đau khổ cũng khác nhau. Như thế, chiến tranh in lại
trên các vùng đất những dấu vết khác biệt. Thế chiến II, Ilya Ehrenboug
có viết : " ...Vào những hoàng hôn, không còn nghe thấy nữa tiếng dương
cầm thánh thót tr ong các khung cửa sổ. Châu âu nghèo đi rồi...". Câu
văn ấy theo đuổi tôi từ thuở còn thơ cho đến bây giờ, chẳng hiểu vì
sao... Vào những năm gần đây, có dịp qua vài thành phố châu Âu, tôi ngó
nhìn khuôn cửa sổ trên các ngôi nhà ven đường và chợt hiểu vì đâu câu
văn tầm thường kia bám riết tôi gần nửa thế kỷ : câu văn đó mô tả chiến
tranh ở xứ khác, tàn khốc kiểu khác và ảnh hưởng tới số phận những con
người khác. Nó xa cách với những gì diễn ra ở đây, Việt Nam, đất nước
của tôi, quê hương những dân cày lam lũ, nơi lịch sử đô thị ngắn ngủi
bấp bênh, nỗi hoài nhớ đồng quê ám ảnh và thống trị tâm hồn những kẻ cư
trú trong phố xá, nơi vang vọng dưới ánh trăng thôn dã tiếng đàn bầu nỉ
non hoặc tiếng nhị rền rĩ ủ ê. Trên mảnh đất châu Âu, thiết chế xã hội
dân chủ đã được tạo dựng và củng cố qua thời gian trở thành một bệ đỡ
vững chãi. Chiến tranh, dù khốc liệt đến đâu, dù các trại tập trung và
các nhà máy chế tác da thịt người của bọn SS mọc lên như nấm, nhưng khi
lò lửa thiêu người đã tắt, khi bọn tội phạm chiến tranh hoặc bị kết án
hoặc trốn chạy, bão tố đạn bom ngưng lặng, xã hội sẽ trở lại an bình và
con người có cơ hội gây dựng lại cuộc sống. Thiết chế của một xã hội văn
minh giống những bậc thềm, cho phép con người bước lên tìm kiếm ngôi
nhà hạnh phúc dẫu rằng hạnh phúc chẳng chia đều cho khắp nhân gian.
Những kí ức đau thương hằn dấu trong tâm hồn các công dân châu Âu khiến
họ chín chắn hơn, cảnh giác mau lẹ hơn với các biểu hiện mầm mống bệnh
hoạn, với các chính trị gia quá tả hay quá hữu, với các tổ chức tân phát
xít hoặc các nhóm khủng bố mới... Như thế, trí khôn công dân gia tăng,
quyền hạn công dân được sử dụng tới mức tối đa với chiều hướng tích
cực... Như thế, khi tiếng súng ngưng lặng, chim bồ câu ngậm cành ô-liu
bay tới, đúng như biểu tượng truyền thống của phương Tây, một hình ảnh
không lãng mạn nhiều lắm nhưng có giá trị chân xác và tồn tại lâu bền
trong thời gian. Sau Thế chiến II chừng một thập kỉ, vào những năm 1955,
1956, người ta đã có các cuộc thi vĩ cầm, dương cầm. Châu Âu hồi sinh.
Và vào những hoàng hôn, người ta lại nghe thấy tiếng dương cầm thánh
thót trong các khung cửa sổ...
Ở nước chúng ta, sau hai mươi nhăm
năm, trong các khung cửa sổ vẫn chưa vang lên tiếng dương cầm, và dân
chúng mới rón rén tập dượt những bài học vỡ lòng về nền dân chủ trong
những tình thế bức bách khốn quẫn. ở đây chiến tranh vọng lại những hồi
âm khác. Chiến tranh không làm cho các công dân chín chắn hơn, khôn
ngoan hơn, sử dụng quyền công dân mạnh bạo hơn mà ngược lại nó khiến đám
đông hèn nhát hơn, dễ thoả hiệp hơn với sự nhục nhã, dễ cúi đầu hơn
trước tội ác. Trong lịch sử bất hạnh của dân tộc Việt có quá nhiều cuộc
chiến tranh khốc hại. Gần như toàn bộ lòng can đảm của dân Việt tiêu xài
trong các cuộc chiến tranh ấy. Lòng can đảm cũng như mọi phẩm chất tinh
thần khác không phải một năng lượng vô hạn. Nó không phải cơm trong nồi
Thạch Sanh, cũng chẳng sinh trưởng lu bù như loài tảo hay các sinh vật
đơn bào. Nó cũng giới hạn như món tiền xếp trong chiếc ví. Lòng can đảm
đã được huy động tối đa trong các cơn tai biến của đất nước, và khi ra
khỏi cơn tai biến ấy, con người thường dễ cúi đầu chấp thuận trước mọi
điều kiện sinh tồn : dù khổ ải đến đ;âu, họ cũng sẽ tự an ủi " còn chưa
bằng thời mũi tên hòn đạn ". Dù nhục nhã đến đâu, họ cũng dễ tặc lưỡi : "
Cũng hơn là chết "... Thói quen coi thường sinh mạng trong chiến tranh
khích động tâm lý tội phạm nơi thiểu số, nhưng ngược lại, làm gia tăng
tình nhẫn nhục và sự chịu đựng nơi đám đông. Bởi thế, các nhà Việt Nam
học thường băn khoăn trước nghịch lý này : một dân tộc dũng cảm biết bao
trong chiến tranh và hèn mọn biết bao trong cuộc sống thời bình... Đối
với tôi, chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả. Nơi thiết chế dân chủ chưa được
dựng lên, nơi con người chưa có đủ ý thức về quyền làm người, bất cứ
người lính can đảm nào cũng là một công dân ngu đần và hèn nhát.
Chưa
có tiếng dương cầm đâu, chỉ có giọng đàn bầu hay tiếng nhị nỉ non thôi.
Thứ âm nhạc an ủi những tâm hồn ngu ngơ, những con người chỉ tìm ánh
huy hoàng nơi những chân trời đã mất tăm mất tích và những chân trời
mộng mị đó nâng đỡ họ bởi những hồi quang xa lơ xa lắc giúp họ quên đi
những cay đắng thường trực hiển hiện trong cuộc đời hiện tại. Chẳng cần
suy nghĩ nhiều cũng biết kẻ cầm quyền vừa tắm mình trong tâm lý đó vừa
lợi dụng nó một cách triệt để. Nói cách khác, chính quyền tồn tại nương
nhờ bóng ma chiến tranh, còn kẻ cầm quyền vừa rốt ráo lợi dụng vừa chạy
trốn bóng ma đó. Lại thêm một nghịch lý nữa chăng ? ... Không, chẳng
nhiều nghịch lý đến thế trên cõi đời. Những hồi ức chiến tranh gieo tâm
lý yếu hèn, nhẫn nhịn vào đám đông không nắm quyền lực bao nhiêu thì nó
đào bới lòng khát khao hưởng thụ nơi những kẻ cầm quyền bấy nhiêu : nữa,
nữa, và nữa... Lòng hám tiền thời tiền tích luỹ của chủ nghĩa tư bản
phương Tây đang dịch chuyển tới mảnh đất Đông Dương bần hàn này, sau một
cuộc chiến lâu dài tàn khốc với đám người cầm quyền phần đông là những
kẻ găm trong óc những nguyên lý cộng sản cực quyền và chảy trong mạch
dòng máu bọn cường hào thôn xã. Thần thánh đã mất. Hộp đen đã mở thả đám
quỷ tham tàn. Chỉ còn le lói ánh hồi quang của chân trời xưa nhưng phía
sau ánh sáng le lói kia là nòng súng. Chính quyền xây dựng trên nòng
súng. Đó là nguyên tắc bất di bất dịch của nhà nước này. Chớ vội quên.
Những cựu chiến binh lãnh đạo phong trào nông dân Thái Bình đã lần lượt
chết trong bóng đêm câm lặng. Những cái chết lặng câm vô tăm tích. Khi
dư luận báo chí lãng quên. Khi ống kính máy ảnh của các phóng viên nước
ngoài đã quay sang mục tiêu khác. Nào ai nghe được tiếng kêu hấp hối của
họ trong các trại giam phân tán rải rác nơi hẻo lánh, giữa đám tù hình
sự, những tên trộm cướp nhà nghề và lũ giết thuê chém mướn. Một trăm
kiểu chết khác nhau. Và tất cả chìm lấp trong tiếng hoan hô của các công
trường ngày khởi sự, trong âm nhạc ầm ĩ đón tiếp các nhà đầu tư Nam
Hàn, Nhật Bản, Hồng Kông, úc, Pháp... Những cựu chiến binh Thái Bình,
tỉnh có số liệt sĩ cao nhất nước và có số trẻ quái thai nhiều nhất nước.
Con vật tế thần béo nhất trong cuộc chiến vừa qua. Hẳn họ tưởng rằng
chính quyền này vẫn là chính quyền của họ. Chút lòng can đảm rơi rớt sau
cuộc chiến xui khiến họ hành động. ảo tưởng rằng máu đồng đội và máu
chính bản thân mình đổ xuống trong hơn ba ngàn ngày bom đạn bảo đảm cho
họ quyền lên tiếng đòi công lý. Trí nhớ ngu ngơ của họ bồng bềnh thứ hồi
quang êm dịu, nhắc nhở rằng những kẻ cầm quyền đã từng là đồng đội, là
thủ trưởng thân thiết trong cuộc chiến tranh chống Mỹ hào hùng dưới bóng
cây rừng Trường Sơn... Tội nghiệp thay những cựu chiến binh tỉnh Thái,
họ không biết câu nói nổi tiếng này : " Cách mạng bao giờ cũng ăn thịt
những đứa con đẻ của mình ". ảo ảnh Trường Sơn dẫn họ tới những cái chết
im lìm trong các trại giam tàn khốc và tăm tối.
Việt Nam không
có Thiên An Môn. Nghệ thuật huyền diệu của Việt Nam là ngâm tẩm những
Thiên An Môn trong axít lặng câm và quên lãng, xé Thiên An Môn thành
muôn ngàn mảnh vụn cho gió thổi bay vô tăm tích cùng cát bụi. Riêng về
điểm này những người lãnh đạo Trung Hoa nên cắp sách tới học các nhà
lãnh đạo Việt Nam. Tôi bị ám ảnh bởi bóng ma của các cựu chiến binh kia,
không biết họ vẫn quẩn quanh nơi đồng bằng hay đã quay lại Trường Sơn
để tìm trong bóng tối rừng xưa hình ảnh những ngày xưa thân ái ?
Tổ
tiên ta đã có từ lâu thành ngữ này : hòn vàng thì mất, hòn đất thì còn.
Nếu câu nói xưa đúng, hẳn là chiến tranh đã cướp đi những con người cao
quý nhất, dũng cảm nhất, thành thực nhất và những kẻ còn lại là bọn
khôn ngoan luồn lọt, bọn ăn may, đám người lẩn khuất trong bóng tối các
hành lang, bọn giỏi hò hét vờ vĩnh huơ gươm múa súng để lẩn tránh nơi
gian lao nguy hiểm... Trong tâm hồn bọn người ấy liệu còn sót bao nhiêu
lương tri ?... Liệu còn sót bao nhiêu lương tri trong các băng buôn lậu
quốc gia, các ổ ăn cắp của đảng độc quyền, nơi lũ con ông cháu cha quen
cưỡi máy bay đi chơi điếm ở Hồng Kông và quen ném vào mỗi ván đỏ đen
hàng trăm ngàn đô la Mỹ ?... Nơi nào không có ánh sáng bóng tối sẽ lấp
đầy. Nơi nào sự cao thượng không còn, sự đểu cáng ti tiện xâm chiếm.
Khởi nguyên của mọi chính sách mọi ứng xử chẳng còn vì tinh thần yêu
nước mà chỉ tuân theo ham muốn và lợi ích cá nhân. Lôgic của lợi lộc bất
chấp mọi thứ lôgic của lý trí và đạo đức. Để phục vụ cho mưu cầu lợi
lộc, quá khứ được sử dụng như ngôi đền dẫu không còn linh thiêng nhưng
vẫn quyến rũ và lừa mị được những tâm hồn ngu ngơ, nhát nhúa và c hính
quyền xây dựng trên nòng súng giữ vai trò của cây búa trong tay đao phủ
sẵn sàng chặt phăng cổ những ai vì uất ức hoặc vì tò mò muốn vén tấm màn
che hậu cung xem bọn cướp ngày chia chác phần xôi thịt ra sao. Trong
những nhóm dân chúng tụ tập trò chuyện thì thầm vụng lén, người ta
thường đố nhau xem mafia Việt Nam đã cướp của dân gửi ra các nhà băng
Thuỵ Sĩ, Bangkok, Singapore... bao nhiêu tỉ đô la ?... Và một câu đầu
lưỡi : " Giá có một chính phủ Aquino ở đây, chẳng hiểu số tiền của các
loại vua chúa An Nam nhiều hay ít hơn số tiền của vợ chồng Marcos ? ".
Những thứ chuyện thì thầm vụng lén đó là một cách để xả ẩn ức, phần trôi
nổi của bề mặt dòng sông cuộc sống vẫn là tiếng độc thoại oang oang
không mệt mỏi không hổ thẹn của đảng cầm quyền. Gần đây nhất, là những
bài báo phản đối OTAN, mà đầu sỏ đương nhiên là Mỹ. Những cuộc phát động
lòng căm thù trong đám đông dân chúng, kêu gọi đấu tranh được dấy lên
tới tấp. Tôi được nghe kể rằng các nhà văn Việt Nam nhân dịp này đã bộc
lộ lòng nhiệt thành hăng hái hết sức ngoạn mục, nhiều người đã ghi tên
sẵn sàng tình nguyện lên đường sang Nam Tư để ngh iên cứu tình hình và
viết bài chống OTAN... Lòng quả cảm đáng tuyên dương biết bao... Nhưng
tôi không hiểu vì sao các nhà văn này không tình nguyện lên thượng nguồn
sông Móng Cái để nghiên cứu tình hình và viết bài ủng hộ đồng bào của
họ trước khi lên đường chống OTAN ?... Bởi vì người đàn anh Trung Hoa
đang tiếp tục xây đập chắn thượng nguồn sông, làm thay đổi môi trường
sinh thái của vùng đất phía bắc, đẩy hàng triệu người Việt vào tình cảnh
mất kế sinh nhai, khốn khổ trong sinh hoạt. Họ không biết sự thật hay
họ cố ý tảng lờ ? Tình đoàn kết quốc tế vô sản trong quá khứ vẫn đè trĩu
con tim khiến họ bịt tai nhắm mắt hay ánh nến slave và tiếng đồng ca
của các tín đồ orthodoxe quyến rũ họ hơn nỗi thống khổ của chính những
người cùng nòi giống ?... Cứ cho OTAN thực sự chỉ là lũ sen đầm quốc tế
xâm phạm chủ quyền nước khác nhưng chí ít hành động đó vẫn còn một lý do
bấu víu : OTAN ủng hộ những người thiểu số Anbani, những kẻ yếu hơn.
Còn việc người đàn anh Trung Hoa lấn chiếm các vùng biên giới, lãnh thổ
và lãnh hải, xây đập chắn sông là dựa trên lý do nào ?... Hãy tìm cho
cho được mảnh áo để nguỵ trang, chí ít cũng bằng OTAN lấy lý do bảo vệ
đám người Kosovo để che đậy dã tâm xâm lược ?... Nhưng thôi, chẳng nên
bàn đến các nhà văn xứ này, thời nào đám ngựa cũng bị bịt mắt và chỉ
chạy theo con con đường của chủ. điều tôi muốn quan tâm là việc dấy lên
phong trào chống OTAN như biểu tượng ám chỉ Việt Nam, ngọn cờ chống Mỹ,
lương tri của loài người đã chiến thắng Mỹ oanh liệt, việc đó được thực
thi một cách toàn diện triệt để và vô cùng ầm ĩ trong khi cuộc kháng cự
những hành vi xâm lược ức hiếp ngang ngược của người láng giềng phương
bắc lại giống như tiếng kêu của một đứa bé ngọng nghịu bị bóp mũi thổi
tai. Báo Nhân Dân chủ nhật ngày 28-3-1999 đăng ở trang 8 lời phát ngôn
Bộ ngoại giao Việt Nam như sau : "... Như chúng tôi đã nhiều lần khẳng
định, Việt Nam có đầy đủ các bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để
chứng minh chủ quyền đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của
mình. Bất kì việc làm của một nước nào khác đối với hai quần đảo Hoàng
Sa và Trường Sa cũng như trong vùng đặc quyền kinh tế...". Tất thảy
những người Việt quan tâm đến vận mệnh đất nước đều biết mười mươi rằng
chính phủ Trung Quốc đã ngang nhiên cho quân đội tấn công Trường Sa,
Hoàng Sa và ngay sau chuyến thăm của ông Lê Khả Phiêu đã ra lệnh cấm ngư
dân Việt Nam đánh cá vào tháng 7 và tháng 8 năm nay, 1999. Vậy tại sao
người phát ngôn của bộ ngoại giao lại ám chỉ mập mờ : Bất kì việc làm
của một nước nào... Một thông báo ấp úng ỡm ờ như thế hẳn không đem lại
chút danh dự nào cho chủ nhân của chúng.
Nhiều khi tôi tự hỏi :
phải chăng hành vi ứng xử của một tập đoàn, một nhóm người cũng chịu
chung những qui luật như hành vi ứng xử cá nhân, quá nửa phần bị vô thức
điều khiển. Việc các nhà cầm quyền Việt Nam ủng hộ chính phủ Nam Tư một
cách cuồng nhiệt như vậy là do tác động của nguyên tắc : đồng thanh
tương ứng, đồng khí tương cầu (Một bên đảng trị, bên kia gia đình trị.
Mafia là tính đồng nhất cho các chính phủ dã man lấy lợi ích cá nhân làm
tiêu chí hành động. Một bên tàn sát người khác sắc tộc, bên kia đàn áp
những người chống cướp bóc, đòi công lý...). Giả thuyết này có bao nhiêu
phần trăm xác thực ?... Tôi chưa đủ điều kiện và thời gian minh xác
nhưng chắc chắn đó là những liên tưởng phổ biến trong đám người chịu suy
nghĩ. Các nhà báo nước ngoài vẫn thường thắc mắc về đường lối chính trị
của Việt Nam, họ vô cùng khó hiểu bởi sau bao nhiêu cố gắng nhọc nhằn
ve vuốt Mỹ và các nước phương Tây, biểu hiện gần đây có vẻ như nghịch
lý... Thưa các nhà quan sát phương Tây, chắc chắn các vị sẽ phải tốn phí
thời gian và thử nghiệm mới tìm được sự thật ở xứ sở này. Bởi các vị
không hiểu tâm lý những kẻ ăn đong. đối với đám người ăn đong, không có
lôgic cũng chẳng có nguyên tắc hành động. Tâm lý của họ là tâm lý thằng
bờm. Mục tiêu hành động của họ là hòn xôi trước mắt. Tự hiểu mình vô
năng, không một chút phẩm chất tự thân để tồn tại, họ phải đào bới quá
khứ nương nhờ bóng ma của cuộc chiến tranh chống Mỹ, nương nhờ hương
khói ngôi đền và sự ngu ngơ của dân chúng để kéo dài thời trị vì. Bất cứ
sự kiện nào có thể gợi tưởng đến liều thuốc trợ lực này : đảng vinh
quang dẫn dắt dân tộc đến chiến thắng đế quốc Mỹ, họ sẽ khai thác triệt
để, OTAN là cơ hội gần nhất. Nhưng mặt khác, vì không đủ sức đứng trên
đôi chân của mình, không đủ sức lật trang lịch sử và cũng chẳng muốn lật
trang lịch sử, họ phải quỵ luỵ túm lấy vạt áo kẻ láng giềng, cố níu
chặt mảnh ván xã hội chủ nghĩa của con thuyền xưa đã bị gió bão đánh tan
tành, bởi chỉ nhờ trương lên tấm biển xã hội chủ nghĩa họ mới có thể
cướp bóc dân chúng một cách dễ dàng, chuyển hoá tài sản quốc gia thành
các ngân khoản riêng ở các ngân hàng ngoài nước. Chính vì mối lợi ấy họ
phải cúi đầu ngậm miệng trước những cú tát nổ đom đóm mắt của người láng
giềng phương bắc. Xưa nay, kẻ tham làm gì còn liêm sỉ. Nói cách khác,
tinh thần cao thượng và sự tự trọng là những khái niệm hão huyền và xa
lạ với đám người chưa đủ tư cách để hiểu những ngôn từ ấy. Hỡi ôi, những
tổ tiên oanh liệt của người Việt, những Nguyễn Trãi, Phi Khanh, Trần
Bình Trọng, những Nguyễn Biểu, Mạc đĩnh Chi, Giang Văn Minh1...
Nếu những vong linh xưa giờ đây còn có thể cất lời, hẳn sẽ phải thét
gào xé gan xé ruột hay tan thành bụi máu nếu chứng kiến bộ dạng và hành
vi của đám người dẫn dắt dân Việt hôm nay...
Từ ngày 30-4-1975
đến nay, hai mươi bốn năm qua. Xấp xỉ một phần tư thế kỉ nhưng những
người nông dân mặc áo lính vẫn đứng dưới ruộng bùn. Bóng cuộc chiến
tranh đổ xuống ngôi đền cho bọn cướp bóc trú ngụ, còn đám người ngu ngơ
nhát nhúa vẫn sống bởi ánh hồi quang của những chân trời đã mất, bởi
niềm tự an ủi " sống khổ nhục còn hơn là chết ". Và như thế, nền dân chủ
càng bị đẩy lui về phía xa, cơ hội xây dựng một xã hội văn minh càng mờ
mịt. đó, trái cây nhiệt đới sót mùa, hậu hoạ vô hình và khủng khiếp
nhất, dai dẳng nhất của chiến tranh nơi xứ sở chúng ta. đó mới chính là
sự què cụt tinh thần, là quái thai trong đời sống tâm linh của một dân
tộc.
Ở đâu con chim bồ câu trứ danh của Picasso ?
Ở một
phương trời khác, nơi tổ quốc của những con người khác, những con người
biết tôn trọng chính mình, biết quý trọng máu mình đã đổ, biết giá trị
đời sống của bản thân và của đồng loại. Trên quê hương họ, sau chiến
tranh mười năm tiếng dương cầm đã vang lên trong khung cửa sổ, lấp đầy
không gian những hoàng hôn.
Con chim thơ mộng kia chưa bay tới xứ
sở của chúng ta, những kẻ yên tâm lội dưới bùn, những kẻ thờ ơ với
chính máu mình đổ ra, ngoan ngoãn chịu đựng mọi sự cướp bóc, hài lòng
với bát cơm chan nước mắm cua đồng, chưa bao giờ dám mở to mắt để ngắm
nhìn và ước ao cuộc sống như một giá trị đáng phải có... Những con người
có thói quen lim dim mắt trước cuộc đời hiện tại và chỉ ngây ngất với
ánh hồi quang của những chân trời đã mất.
Sau chiến tranh ngót
một phần tư thế kỉ, trên dải đất này vẫn chỉ nghe rõ tiếng vỗ cánh của
bầy quạ đen trên các nghĩa địa nối dài từ bắc vào nam, từ nam ra bắc.
Con chim ngậm cành ô-liu kia còn lẩn khuất nơi chân trời mù sương nào đó. Trên dải bờ xa xôi. Và chờ đợi bình minh.
Dương Thu Hương
Hà Nội, 5.1999
Comments
Post a Comment