Bản Tình Ca Cuối Cùng - Nguyễn Thị Tuyết
Chị không thể hiểu được đâu! - Châu nghẹn ngào bảo tôi thế. Tôi dịu dàng an ủi Châu. - Chị hiểu. Chị hiểu em ạ. Cho nên chị rất thương em, nhưng… - Tôi chẳng biết nói “nhưng” thế nào bây giờ?
<!>- Châu đi vắng.
- Sao anh chờ em lâu vậy?
Tình bảo:
- Tôi chờ chỉ để Châu biết là tôi đã chờ.
- Không phải tại nó mà tại bọn đàn ông gã nào cũng háo sắc.
Đúng là tôi ngã ngửa người ra. Không còn hiểu ra làm sao nữa. Tôi hỏi nó như quát:
- Mày làm sao thế hở con ẩm sọ?
Nó nói rất nghiêm chỉnh:
- Em không ẩm sọ.
- Thế thì tại sao?
Tôi hỏi thế, bụng nghĩ: “ế như tao đây tao cũng chẳng thèm. Mày mê cái nỗi gì?”.
(Phần 2) - Thế chị tưởng em sẽ lấy mấy chàng công tử
bột vẫn đi chơi với em ấy ư? Thứ ấy thì để mà đi chơi thôi chứ làm
chồng làm sao được? Lấy về để mà hầu suốt đời ư?
- Chả lẽ tất cả đều thế cả sao? Thế còn Sự?
- Anh ấy là để mơ mộng tôn thờ, để yêu thôi. Anh ấy như thế có
biết bao nhiêu cô gái vây quanh. Bố mẹ anh ấy cũng đã nhắm cho anh ấy
chỗ này chỗ khác. Em dù có lấy được anh ấy cũng sẽ phải giằng giật suốt
đời để giữ chồng. Giữa đám trăm hoa như thế, người đàn ông khó mà chung
thủy với vợ.
Tôi nghe nó nói mà phát bực mình nghĩ “con hâm”. Nó lại còn lên giọng:
- Chị cứ nhìn chị Hòa ấy. Lấy phải anh chồng trẻ đẹp để bây giờ
suốt ngày thuê người đánh ghen mà giữ chồng. Em chả chơi. Bây giờ phải
thực tế một chút.
- Nhưng tại sao mày lại lấy người mày không hề yêu.
- Em không yêu họ nhưng em được họ yêu, yêu hết mình, yêu đến
không thể phản bội được. Hơn nữa, người như anh ấy chắc chắn sẽ là một
người chồng tốt: chịu khó, vợ con được nhờ.
Sau khi hai người cưới nhau, bố mẹ Châu vốn gốc người Hà Nội giờ
về hưu, hai cụ lại về Hà Nội sống, cho vợ chồng Châu căn nhà này. Thành
ra, tôi vẫn là hàng xóm, bạn gái, chị gái Châu.
Quả đúng “vợ con được nhờ”. Tình chăm vợ, chiều vợ hết chỗ nói.
Từ nấu nướng, giặt giũ quần áo, chăn màn… Tình làm tất, Châu đi dạy học
về đến cổng, dù đang làm gì, nước sôi lửa bỏng đến đâu, Tình cũng bỏ hết
chạy ra bê xe vào cho vợ, lấy cho vợ chậu nước rửa mặt rồi vào nhà pha
sẵn cốc nước mát để đấy. Châu mó vào cái gì, Tình cũng “ấy để đấy cho
anh”. Mà việc gì anh chàng cũng làm được. Tiền thì Tình chịu khó “cày”
lại biết thu vén nên đủ tiêu, Châu chẳng đòi hỏi gì nhiều. Châu vui
thích lắm. Đi làm về cô chỉ việc ăn rồi ngắm vuốt, hát tưng tửng hay đọc
tiểu thuyết hoặc sang hàng xóm chơi. Tôi trút một hơi thở dài:
- Thôi, thế cũng được.
Bữa ấy vợ chồng cô làm cơm liên hoan, tổ chức ngay ở nhà, Châu
có mời tôi, ông bà nội và các em Tình. Tình vào bếp nấu nướng rồi sắp
bát đĩa bê mâm lên, gọn gàng, nhanh nhẹn còn hơn của một phụ nữ. Tình
mời mọi người vào mâm và bắt đầu ngồi gắp cho vợ. Anh chất lên bát Châu
đủ mọi thứ đầy ú ụ. Ông bà nội nhìn nhau và quay đi. Cô em chồng nguýt
Châu một cái. Tránh con mắt nhìn của mọi người, Châu để bát xuống, gắp
vợi ra. Tình lại chất lên bát vợ, bảo:
- Em ăn đi!
Châu nhìn mọi người cúi mặt xuống. Như nuốt phải cục đá, cô bỏ
bát định đứng lên thì Tình vội vã đứng dậy theo bỏ mặc khách khứa ngồi
đó. Châu cực chẳng đã, đành ngồi lại.
Tình yêu vợ hết mình, cái “mình” với những bản tính rất thực của
anh. Ngoài những giờ đi kiếm tiền, anh chỉ ở nhà phục vụ vợ. Bất kỳ gà
gáy nửa đêm, Châu buột miệng cần gì là anh kiếm ngay thứ đó. Bản thân
mình, anh chẳng cần gì. Anh chăm Châu lắm. Hôm chúng tôi đi coi thi xa,
để bảo đảm giờ giấc, chúng tôi quyết định buổi sáng tất cả cùng đến cổng
trường để ô tô đón chở đến nơi coi thi, trưa ở lại trường bạn và chiều
tối xe lại đến đón. Mọi người đã lên ô tô ngồi đâu vào đấy, Tình mới
đưa vợ đến thành ra Châu phải ngồi phía sau. Tình vội vã dừng xe bên lề
đường, nhảy lên ô tô làm om sòm, nhất định đòi cho vợ mình ngồi lên phía
trên đầu xe. Anh ta lôi vợ xềnh xệch từ dưới lên, chen lấn, đẩy người ở
ghế trên ra ấn Châu ngồi xuống.
- Tiền nào chả là tiền. Ngồi lên đây cho khỏi say.
Châu cúi mặt trước cái nhìn của mọi người. Tôi vội nói chuyện
làng, nói một câu khôi hài nhưng Châu không cười được. Trưa ấy, khi hội
đồng coi thi còn đang họp rút kinh nghiệm thi buổi sáng thì Tình lôi
thôi lốc thốc đi cái xe còn thồ nguyên cả thùng hàng đến. Tình vò cái mũ
cáu bẩn đưa lên lau mồ hôi và xông vào giữa phòng học. Túi áo ngực lem
nhem của anh cộm lên, loang ướt một vệt mỡ to. Tình lôi từ trong ấy ra
một khoanh giò, với tay qua hai dãy bàn đầy người đưa cho Châu. Một vài
tiếng cười vô ý bật lên. Tôi nhìn Châu sắp khóc mà thương nó quá.
Yêu thế đấy, nhưng mà họ cũng cãi nhau. Những cuộc cãi nhau bằng
thứ ngôn ngữ… thấm đẫm tình yêu mà dân xóm phố phải gọi là “hát tình
ca”.
Lần đầu tiên và sau khi hai vợ chồng đi đám cưới về. Tôi nghe Tình rền rĩ:
- Anh yêu em, em biết không? Anh không thể chịu nổi. Anh yêu em…
Yêu em mà Châu. Em hãy tin là trên đời này chỉ có anh là yêu em chân
thành nhất, sâu sắc nhất.
Hôm sau, Châu ngượng nghịu bảo tôi:
- Anh ấy yêu em quá đấy mà.
Thì ra trong suốt buổi tối ấy, Châu như một nàng tiên lộng lẫy, lôi cuốn theo mình bao nhiêu cặp mắt. Các chàng trai đến gần Châu làm quen. Tình vượt lên chặn trước mặt Châu quàu quạu nhìn đối thủ, lôi vợ đi chỗ khác. Khi nhạc nhảy nổi lên, các tay vũ hảo hạng kéo Châu đi, Tình chỉ còn biết đứng nhìn. Anh không biết nhảy. Nhìn vợ trong vòng tay người khác lại chẳng biết họ đang thủ thỉ những gì, Tình không sao chịu nổi, xông vào dắt Châu lôi tuột về nhà… Châu tha thứ cho chồng dễ dàng, lý do “anh ấy yêu em quá”.
Châu im lặng nhìn đi nơi khác. Lát sau Tình về, tôi nghe những lời nghẹn ngào run rẩy của Tình:
- Anh yêu em, anh sợ mất em… Châu ơi.
Hình như Châu vẫn im lặng nên tôi thấy Tình vẫn vò đầu bứt tóc rền rĩ mãi đến khi Châu phải thốt lên giọng khê đặc.
- Thôi… được rồi - Châu nuốt nghẹn vào lòng.
Châu cứ rầu rầu như tầu rau héo từ đấy. Càng ngày cô càng ít bước chân ra ngoài. Đi một mình thì về lại om xòm lên mà đi với chồng thì… Châu không còn cười giòn và hát tưng tửng như xưa. Cô cũng chẳng ngắm vuốt nữa. Bao nhiêu giày đẹp, áo quần, váy đầm Tình mua cho, Châu mặc thử vào người, đứng trước gương ngắm, trước còn mỉm cười làm duyên, sau thì đứng thừ mặt ra rồi lặng lẽ trút bỏ xếp vào góc. Châu cố nói vui:
- Cứ ở nhà cả ngày như em, cần gì phải may quần áo nữa.
Trước đây Châu bảo tôi:
- Bà ơi, kén vừa vừa thôi, lấy xừ xằng một ông chồng đi.
Bây giờ nó cười buồn bảo: “ở một mình lại hay”.
Châu trở nên tư lự, buồn và ít nói. Cô không trách giận hay chê bai gì chồng, cũng chẳng vui mừng trước những lời hàng xóm khen Tình. Tôi thấy như hàng xóm với mình là một gia đình nào khác, không phải là nhà cái Châu, “Châu Đức Mẹ”, “Châu ái khanh”, “Châu nữ chúa”, “Châu… chấu”.
Bỗng một hôm, trời sắp mưa, nhà Châu có khách. Một người đàn ông trẻ, đẹp, đeo kính cận bước vào. Tình còn đang lom khom với đống quần áo chạy mưa. Châu ngồi tư lự trước cuốn Anna Karenina. Thấy người khách Châu tái mặt bàng hoàng thốt lên:
- Anh Sự.
Tình vứt vội đống quần áo chạy lại ngáng trước mặt hai người hất hàm:
- Anh là ai?
Châu giới thiệu hai người và mời khách:
- Anh ngồi xuống đi. Anh…
Câu chuyện tẻ ngắt, đứt đoạn vì Tình ngồi lù lù, quàu quạu giám sát. Dường như hiểu được, Sự nhìn Châu xót xa, thương yêu, nuối tiếc và đứng dậy cáo từ. Anh lấy trong người ra một cuốn sách đưa cho Châu:
- Cút mẹ mày đi. Vào đây làm gì?
Châu tĩnh trí lại, cô tìm cặp kính chạy ra đưa cho Sự, nhìn anh bằng cái nhìn đau đớn và quay vào với khuôn mặt vô hồn đẫm nước mưa. Tôi vội chạy theo đưa cho Sự bộ quần áo mưa, nhưng anh không cầm. Đứng nhìn lại ngôi nhà chúng tôi một lát, anh cắm cúi bước. Châu vừa bước vào nhà.
- Cô giết tôi đi. Cô có hiểu không.
- Anh giết tôi đi. Tôi không muốn sống nữa.
Mấy ngày sau, cô xuất hiện trước mặt tôi với chiếc túi xách gọn gàng trong lúc chồng đi vắng. Nhìn cô, tôi đoán ra phần nào. Châu lặng lẽ đưa cho tôi một bức thư ngỏ rồi ôm chặt lấy tôi. Tôi hỏi:
- Em đi tìm Sự ư?
Châu lắc đầu:
- Em không tìm ai cả. Em chỉ muốn thoát ra khỏi cuộc sống này. Bức thư Châu viết cho chồng chỉ có mấy câu:
“Em cám ơn tất cả những gì anh đã dành cho em. Anh là người đối xử tốt nhất với em. Sẽ hạnh phúc vô cùng cho cô gái nào yêu anh mà được làm vợ anh. Còn em… em không yêu… Xin anh tha thứ cho lỗi lầm của em là đã đi lạc vào đời anh một đoạn. Đừng tìm em, em đi đây”.
Chẳng ai an ủi được Tình. Sau những trận vật vã đau đớn Tình cũng bỏ đi đâu không rõ. Ngôi nhà bỏ không với tất cả những đồ đạc tiện nghi khá đầy đủ của một cặp vợ chồng hạnh phúc: Bàn ghế, xoong nồi cho đến tủ quần áo đầy ắp áo váy, hộp trang sức đủ bộ v.v… Có lẽ Tình đi tìm Châu nên anh không hề cất dọn một vật gì. Trước khi đi, Tình có lời xin lỗi tôi và gửi “mụ gái già trái chứng” chìa khóa, giấy tờ của ngôi nhà. Vì đã hứa trông nhà hộ nên thỉnh thoảng tôi sang quét dọn. Không có ai chết trong ngôi nhà ấy nhưng cứ bước chân sang là tôi rợn tóc gáy. Tôi hiểu: ở đó đã chết một trái tim, một tình yêu, một nguồn sống của một người đàn ông. Bên tai tôi luôn có tiếng bản tình ca cuối cùng với giọng đàn ông nức nở còn đó: “Anh yêu em. Hãy về với anh. Anh chết mất”. Nhưng đến nay vẫn chưa thấy ai trở về.
Comments
Post a Comment