KHÉP MẮT LẠI - Lý Thừa NGhiệp
tranh đinh cường
KHÉP MẮT LẠI
Có thể mình không đến gần nhau
Trên cánh đồng cỏ gió vẫn nghiêng về đôi mắt ấy
Xa xôi và gần gũi
Một tấm lưng trần
Đưa màn đêm xuống núi
Bàn tay sẽ chạm vào khuôn mặt đại dương
Ta vẫn mơ về bờ môi ấy
Thiên nhiên thơm lừng
Từng sợi tóc
Ta mơ mình chết đi từng khoảnh khắc
Từng yêu thương trùng trùng bát ngát biển khơi
Ta sẽ gọi tên em như mưa đêm
Như bình minh tinh khiết
Ôi những nụ hoa sương sớm
Những đỉnh mây lớn dậy từ trái tim bạt ngàn
Vĩnh viễn là vầng mây
Chưa bao giờ tan trên làn môi ấy
Ánh mắt ấy
Không gian ấy đầy ắp hương hoa huệ
Lượng sóng mềm nghi ngút gió sương.
Có thể em là chút nắng sớm
Mà ta chờ đợi từ xa xôi
Từ thênh thang vô bờ
Sẽ chẳng có định mệnh nào
Buông tay cùng ta rơi vào vô biên.
Có thể lệ sẽ rơi giây phút bất chợt
Của đêm qua biển đưa đi xa
Dù là một cánh hoa
Hay cả vũ trụ hiền lương bên thềm sương đang xuống.
Có thể sẽ chẳng có lời từ biệt nào
Trong phút giây thiên thu như thế
Trong phút giây rung động của triệu triệu vì sao
Đang trôi trong từng khoảnh khắc ngọt ngào.
Những ngọn núi những cánh rừng
Hãy khép mắt lại
Bình yên và tự tại.
BỨC TRANH BAN MAI
Bức tranh ban mai pha màu
từ vô lượng thời gian không thể nghỉ bàn
không thể tính đếm bằng con số học
đang rỉ sét trên bàn phím computer.
Mưa vẫn bay trong mỗi tách trà
mỗi câu thơ đều có tiếng cơm sôi
hương bưởi hương cau và vầng trăng mười sáu
còn nguyên trong ly nước cúng Phật.
Đêm vẫn óng ánh mặt trời
bầu trời bao la không mây bay
thong thả mặt đất ra bông kết trái
thong thả bốc hơi
trút xuống rừng đước cà mau.
Bạn nghe gì khi cây lúa đơm bông
ban mai bao la hay chiều xuống mênh mông
gã chèo chiếc thuyền con về cố xứ
nơi dứt áo ra đi
nơi thậm thâm vô nhứt vật.
Lý Thừa Nghiệp
(Tác giả gởi)
Comments
Post a Comment