Ngũ ngôn - Ngô Nguyên Dũng
nguyễn trung
1.
lần cuối
tôi ôm tôi dậy muộn
điểm tâm với bóng mình
vụn bánh mì luống cuống
bàn ghế những lặng thinh
nỗi gì như gợi nhớ
thuở mười tám ra đi
mồ hôi trên lưng áo
mưa ngơ ngác dậy thì
tôi gọi tôi khản tiếng
người đi biền biệt xa
lời trong đêm lặng gió
sao rụng đốm mắt lòa
tôi treo tôi lên vách ()
thời gian vết sẹo buồn
tôi hỏi người có nhớ
chỗ tôi giấu vết thương
tôi hư cấu ngôn ngữ
không chấm phẩy xuống hàng
đợi nắng lên phơi chữ
chim nhặt sạch nghìn trang
tôi nhìn tôi lần cuối…
2.
chốn cũ
lâu rồi không nhớ mặt
một lặng lẽ một tôi
chừng mười năm không gặp
hương tóc mưa rã rời
hoa úa tàn bên cửa
lá phủ kín sân ngoài
chim quên về lần nữa
nắng cũng biết thở dài
cửa một lần khép lại
người ngoảnh mặt biệt tăm
hoàng hôn ai khóa trái
chăn gối nhớ chỗ nằm
3.
mộ sách
tôi gấp sách lên kệ
thắp ngọn gáy sách buồn
thác sau nhà Võ Phiến ()
vẫn âm ỉ tang thương
còn đó mùa biển động ()
ngựa đã nản chân bon ()
trường thiên Nguyễn Mộng Giác
mộ sách giấc mưa tuôn
đi trong nghĩa trang sách
không thấy miếu lẫn đền ()
những trang chữ nhàu rách
nằm đó mỗi cái tên
Ngô Nguyên Dũng
Nhieu nam trước, anh NND đã viết nhiều sách rất hay. Tôi đã tìm đọc va mua những sách anh viết cung như những bài viết trên Văn học . May chuc năm sau, hôm nay thay bài thơ anh viết. Đọc bong thay buồn. Tôi nhìn lai ke sách cua mình, co Mười hai hoa cúc, Tiếng núi, Am ban, Chuông dem, Khung cửa nắng, Gia đình Cun, Đêm. Hieu duoc mot chút tâm trạng cua anh trong bài thơ. Chúc anh long bình an.
ReplyDelete