XUÂN Ở LẠI
rồi đến lúc sẽ thôi ngày lạnh giá
mùa sẽ giêng cho nắng mới ra ràng
em sẽ mặc chiếc áo hồng thuở nọ
xuân đằm hương và cây cỏ xênh xang
cho dẫu muộn, vẫn sắc màu thắm đượm
trời đất bao la, ngày tháng vô cùng
hoa vẫn nở giữa lòng người từ độ
trái tim hồng đã mở lượng bao dung
sẽ có những mùa xuân còn ở lại
để thêm say trong chút nắng thơm nồng
nghe rất nhẹ một làn hương lặng lẽ
đến bao giờ mới nói với mênh mông?
CHIỀU XUÂN
chợt nghe lòng đã sang mùa
trời se sắt mộng bỏ bùa nhân sinh
điệu buồn đâu đó chênh vênh
sương đầu bãi, gió cuối ghềnh hoang mang
lên chùa lễ phật cầu an
mới hay kinh kệ đã tràn hư không
tiếng chuông ngân giữa muôn trùng
đoá vi diệu nở giữa vùng đơn côi
chiều xuân, nắng cũng luân hồi
dòng sông vạn thuở vẫn trôi không ngừng
điệu đàng bát nhã bỗng dưng
tâm kinh ảo diệu đến từng sát na
NP Phan
Comments
Post a Comment