Ba Mươi - Nguyễn Ngọc Tư
Năm nào cũng vậy, do thức dậy sớm đi chợ sớm, nên má là người đầu tiên mở ngày ba mươi Tết ra. Không biết có phải số má cực, vía má cực không mà hôm đó cả nhà đều phải làm công chuyện tối mắt tối mũi. Đến nỗi, nhắc tới Tết là thấy chữ “Ba Mươi” chình ình, choán chật cả ký ức.
<!>
Đó là cái ngày duy nhất trong năm cả nhà sum họp mà
không sum họp. Ai nấy túi bụi với chuyện của mình. Cánh đàn ông con
trai (nói cánh cho ham vậy, chỉ hai người thôi, chứ mấy), cánh này quan
trọng, lãnh phần dọn dẹp, lau chùi, làm đẹp nhà. Nào là quét mạng nhện
trên trần, lau cửa kính, tủ bàn, kỳ cọ mấy cái lư đồng, đem phơi nắng.
Mệt phờ. Lúc dọn dẹp, bày biện bàn thờ thì mùi chiên xào dưới bếp bay
lên, trời, lại phải bỏ ngang công việc đang làm dở, chuẩn bị mâm bàn
cúng rước ông bà. Xế chiều rồi, chớ giỡn…
Cúng kiếng xong, cánh đàn ông tiếp tục chuyển sang
đánh trận… ngoài sân, còn má vẫn hì hụi trong bếp, vừa trông chừng nồi
thịt kho, vừa làm thịt nguội, sau lưng má, củ cải với dưa leo đang chờ
tới phiên mình trở thành món… dưa chua. Tết của má dài thăm thẳm, phải
kể từ hôm tát đìa bắt cá làm mắm, xẻ khô. Cá còn phơi trên mấy hàng bông
bụp má bắt tay vào làm củ kiệu. Hồi chị còn nhỏ, má lãnh luôn phần làm
mứt, nướng bánh kẹp, bánh bông lan. Chị lớn, chị giành lấy, nói để chị
làm, nên cả ngày ba mươi tụi nhỏ không thấy chị liếc, chị rầy, bởi chị
cũng cắm đầu làm mứt, nào là mứt chùm ruột, mứt gừng, không biết ai ăn
cho hết mà ôm đồm, vừa ngào chảo mứt dừa vừa chạy ra coi mớ mứt tắc
(quất) phơi ngoài sân không biết có kiến bò lên không. Cái dáng chị khum
khum, tay đấm lia lịa vào lưng, than mỏi quá nhưng vẻ mặt thì tươi rói,
ngây ngất. Giống hệt cả nhà, miệng kêu cực mà hớn hở, như thể ngày cuối
năm này không có việc gì làm mới là niềm đau khổ lớn.
Tụi con nít cũng bận lắm, chạy đi chạy lại, “lấy
dùm ba cây bàn chải”, “chặt dùm má mấy trái dừa”, “ê, coi chừng mấy con
chó chạy giỡn làm đổ mớ mứt đang phơi…”, “chạy đi mua cho má mấy bịt
muối, cho đầy hũ, nhỏ ơi”. Trên đường chạy đầu này đầu nọ, tụi con nít
không quên thò đầu vô tủ vuốt ve mấy bộ đồ mới, ứa nước miếng, trông mau
tới chiều để mặc, nên có khi má kêu hai ba lần mới chịu đi làm, bịu xịu
càu nhàu trong bụng, không biết ông trời sinh ra ba mươi Tết làm chi,
công chuyện quá trời.
Mà, việc nào cũng quan trọng, quan trọng khủng
khiếp, không thể để đến ngày mai. Tuyệt nhiên, chẳng ai chần chừ, “để
làm sau..”. Cứ như là không còn ngày mai nữa, cả nhà làm cho bằng hết
việc, đến xanh mặt, mướt mồ hôi, như ai đó đuổi đằng sau, như làm bây
giờ để mai mốt không động tay vào bất cứ việc gì nữa.
Tụi con nít buồn cười, vì cữ kiêng lắm thì chỉ
thảnh thơi được ngày mùng Một, bữa sau ba má cũng ra vườn tưới rau, chị
nhất định phải rửa chén, giặt đồ, anh đến cơ quan, mọi người trở lại với
công việc thường ngày của mình, Ba Mươi cũng đâu có thay đổi được gì mà
làm muốn nín thở?
Tụi nhỏ không biết, thật sự của Tết là bữa ba mươi
này. Khi tụi nhỏ mặc bộ đồ mới đi khoe dài dài xóm, khi ba và anh tắm
táp xong ra hàng ba ngơ ngẩn ngắm hoa sao nhái đốt lửa vàng run rẫy
trước sân, khi má nhốt than trong những bếp lửa tàn, khi chị đứng chải
tóc trước gương, thì Tết đã chớm hết, Mùng Một, Mùng Hai là Tết phai;
Mùng Ba Mùng Bốn Tết tàn.
Tụi nhỏ không biết, mãi về sau, khi lớn lên, trong
ký ức Tết ấu thơ, những ngày mùng rất nhạt, đơn điệu, chỉ chơi và chơi.
Nhưng bữa ba mươi luôn sống động, lung linh những mồ hôi, những nụ cười,
những khoan khoái, những ngọt ngào…
Nguyễn Ngọc Tư
Comments
Post a Comment