Nói với mẹ - Huỳnh Sơn Vũ
Nói với Mẹ | |
Thôi đừng khóc nữa những bờ mi Cho trời hạ trong màu thiên thanh Sau đôi mắt ướt chiều tà rơi rụng Mẹ không thể khóc như ngày còn thiếu nữ Hai phần ba cuộc đời nghiêng ngả trên vai Mỗi bước chân thời gian đi qua đời mẹ Quãng hành trình con khập khiễng dấn thân Hỡi buồn đau xin đừng theo bên mẹ Để nụ cười tô điểm rạng bờ môi Nửa đời con không thể hiểu nổi ý nghĩa Giọt mồ hôi mẹ rơi trên cánh đồng Con chỉ biết hạt cơm mình ăn mặn đắng Từ thầm lặng những bàn tay thơm đất Từ những buổi chiều quá vãng mông lung Mẹ tạc hình hài con bằng sữa Nuôi lớn thân con bằng gạo mùa hanh hao Bằng nước sông hoài niệm Nên cả đời con nặng nợ quê hương Thôi đừng chảy nữa dòng nước mắt xa xăm Để trời xanh thôi không buồn rầu rĩ Đôi má mẹ còn chút thanh xuân Đời thiếu phụ chông chênh Cuộc đời con hát khúc thanh tân Con còn nghe tiếng cười của mẹ Buổi trong veo sớm mai Tinh khôi thổn thức An yên ươm mầm trong mẹ Phước duyên gieo khắp trời Con quỳ xuống tĩnh tâm ôm vào lòng Đất lạnh nghìn xa Thầm cảm ơn đời Cảm ơn mẹ Con được thành người Thành con mẹ Lớn khôn giữa cõi ta bà. Huỳnh Sơn Vũ | |
|
|||||||||
Comments
Post a Comment