Thơ tình cù nèo - Hoàng Xuân Sơn
tranh nguyễn trung
Hãy em là rượu hồng
Hãy cùng ta ngất ngưởng
Dẫu tình chưa tân hôn
Mới luôn những tình huống
Nồng nàn mỗi sát na
Chẳng hai đâu, một đấy
Sáp nhập hết ta bà
Xa hay gần cũng vậy
Hãy là nhau móc ngoặc
Như xà nẹo cuộc đời
Ôm chặt lấy. dính cứng
Xoắn xuýt từng lan khơi
Đường đi nào lăng ba
Chẳng là địa chính trị
Hãy ôn nhu kiết già
Và dữ dội, như thế!
LỤC NGÔN TÌNH
Ta bay vào chỗ không người
Cuộc phiêu lưu của rác rưởi
Đi tìm vầng trán đôi mươi
Chỉ thấy nếp nhăn rười rượi
Tự vì mơ ước như chim
Em dang cánh mù tuyệt tích
Dưới tán lá khô im lìm
Ta hát ví chiều dương mịch
Lối mòn như những vết thương
Hoa dại không buồn khép mắt
Chiếc gai của một bông hường
Nhọn hoắt trên từng nốt nhạc
Ôi ca thương ôm nỗi niềm
Khuya bóng sương nào thức giấc
Bài thơ tự mình niêm phong
Chữ rụng âm thầm hương nhặt
Nếu như đêm dài mướt lạnh
Ta ngồi đồng thiếp dương sa
Người qua lại không tin nhắn
Cổng đâu vừa khép lại nhà
Bình minh dụi mắt lấm lem
Biết em bắt đầu ngày mới
Khi không vạt nắng thiệt mềm
Bỏ đi xa không chờ gọi
Ta cố bay vào phế tích
Vai em vẫn gầy như xưa*
Chiếc áo tuồng như mây rộng
Nhốt ta một nỗi nhớ vừa
h o à n g x u â n s ơ n
15 mai 2026
Ta bay vào chỗ không người
Cuộc phiêu lưu của rác rưởi
Đi tìm vầng trán đôi mươi
Chỉ thấy nếp nhăn rười rượi
Tự vì mơ ước như chim
Em dang cánh mù tuyệt tích
Dưới tán lá khô im lìm
Ta hát ví chiều dương mịch
Lối mòn như những vết thương
Hoa dại không buồn khép mắt
Chiếc gai của một bông hường
Nhọn hoắt trên từng nốt nhạc
Ôi ca thương ôm nỗi niềm
Khuya bóng sương nào thức giấc
Bài thơ tự mình niêm phong
Chữ rụng âm thầm hương nhặt
Nếu như đêm dài mướt lạnh
Ta ngồi đồng thiếp dương sa
Người qua lại không tin nhắn
Cổng đâu vừa khép lại nhà
Bình minh dụi mắt lấm lem
Biết em bắt đầu ngày mới
Khi không vạt nắng thiệt mềm
Bỏ đi xa không chờ gọi
Ta cố bay vào phế tích
Vai em vẫn gầy như xưa*
Chiếc áo tuồng như mây rộng
Nhốt ta một nỗi nhớ vừa
h o à n g x u â n s ơ n
15 mai 2026
(Tác giả gởi)
Comments
Post a Comment