Tulip và nỗi nhớ - Nguyễn Lê Hồng Hưng
Tulip và nỗi nhớ
Tháng Tư về, Tulip bừng rực rỡ,
Anh bước đi giữa sắc thắm màu hoa.
Gió Bắc Âu se lạnh cả thịt da,
Cánh turbine xoay vòng theo nhịp thở.
Nơi xứ lạnh, lòng ngập tràn nỗi nhớ,
Chuyện ngày xưa tưởng đã ngủ yên rồi,
Mà tháng Tư cứ gợi mãi không thôi
Chuyện tình quê, tình nước… vẫn ngậm ngùi.
Anh khắc khoải qua bao mùa hoa ấy,
Tulip hồng nhìn cũng thấy chơi vơi.
Tháng Tư đến cho trời đất bồi hồi,
Gió thổi nhẹ cũng mang theo hơi lạnh.
Đông vừa dứt, Xuân về trong vội vã,
Nắng trải dài trên đồng rộng thênh thang.
Mà tim anh vẫn lạnh tựa sương tan,
Bơ vơ quá giữa quê người xứ lạ.
Không phải hoa làm tình mình tơi tả,
Chỉ tại lòng chia cách giữa hai phương.
Cố níu nhau chỉ rộng thêm đoạn trường,
Duyên không đủ, tình đành chia hai ngả.
Tháng Tư đến, tulip tràn đồng rộng.
Anh đứng nhìn…
Lặng lẽ…
Nhớ chiều quê…
Nguyễn Lê Hồng Hưng
Comments
Post a Comment