DẤU XƯA - Hoàng Thị Bích Hà
tranh nguyễn trung
DẤU XƯA
Những yêu dấu giờ chỉ còn rất khẽ
Như mây chiều lặng lẽ phía hư không
Con đường cũ qua bao mùa gió bể
Đã bạc màu theo những bước chênh chao
Em giờ đã biết giấu mình sau mắt
Không dễ buồn như thuở mới yêu ai
Bao năm tháng góp nhặt thành được mất
Dạy lòng người quen với những phôi pha
Anh giờ chắc cũng bình yên đâu đó
Bên một miền thương nhớ khác riêng anh
Chỉ có chút tình xưa mới chớm
Đôi lúc về lay động chút mong manh
Ta đã đi qua thời nông nổi
Qua nồng nàn, qua cả những chênh vênh
Nên gặp lại trong chốn nào ký ức
Chỉ mỉm cười nghe gió lướt phiêu du
Có những thứ tưởng chừng phai hết thảy
Đến cuối đời vẫn thổn thức không nguôi
Như chiếc lá rơi qua mùa rất cũ
Chạm tim người một tiếng động xa xôi.
Hoàng Thị Bích Hà
Saigon, ngày 02/6/2026
Comments
Post a Comment