HƯỚNG TÂM - Hoàng Xuân Sơn
tranh nguyễn trung
HƯỚNG TÂM
Không khai hướng, tâm đời ủ dột
Màu buồn dằng dặc như heo may
Phải chi mưa bụi còn đeo bám
Hẹn nhau thu ôm ngón đẹp gầy
Mỹ lệ đắm mòn trong khuôn lão
Xanh lên mùa đẹp hái nhau về
Ai xui cành nhánh còn rung động
Thân mộc run trào mạch tái tê
Em đến bất ngờ đi lặng lẽ
Để tôi tự rung cây thả mình
Những hoa trái mất mùa ung vỡ
Trên mặt đất buồn xoay trục nghiêng
Rồi mưa làm sỏi lối đi muộn
Ta không tìm ra xanh vết rêu
Một hạt cát rớt vào trong tóc
Tự vẩn hư không nhạc của thiều
13 mai 26
Không khai hướng, tâm đời ủ dột
Màu buồn dằng dặc như heo may
Phải chi mưa bụi còn đeo bám
Hẹn nhau thu ôm ngón đẹp gầy
Mỹ lệ đắm mòn trong khuôn lão
Xanh lên mùa đẹp hái nhau về
Ai xui cành nhánh còn rung động
Thân mộc run trào mạch tái tê
Em đến bất ngờ đi lặng lẽ
Để tôi tự rung cây thả mình
Những hoa trái mất mùa ung vỡ
Trên mặt đất buồn xoay trục nghiêng
Rồi mưa làm sỏi lối đi muộn
Ta không tìm ra xanh vết rêu
Một hạt cát rớt vào trong tóc
Tự vẩn hư không nhạc của thiều
13 mai 26
GẶP GỠ
Nắng sắp hàng
Trên những con lộ
Rồi hốt nhiên
Quàng
Bá vai nhau
Người lữ hành từ muôn năm trước
Rảo bước
Đi về phía
Nhiệm mầu
Vai
Hồng trần nhiễm sắc
Mây
Bụi
Hình như em ngồi ngóng
Xế trưa
Chậm. chậm
Thật chậm chiều
Lan tới
Chiếc khăn tay
Vòng ngọc
Sáng vừa
Em leng keng một chùm kim loại
Ghi ngày
Thứ
Trên đốt ngón tay
Tôi tờ lịch
Cùng mon men gió
Lật trang xanh
Từng thếp chữ
Gầy
Em có đọc
Bài tương tư ốm
Khi lặng im nằm bệnh
Mỏi mòn
Gã hoang sờn xóa câu định mệnh
Sắc tro vàng
Chín muộn đồi non
•
h o à n g x u â n s ơ n
14 tháng 5, 2026
(Tac giả gởi)
Comments
Post a Comment