Khát Vọng - Trần Yên Hòa
KHÁT VỌNG
Tám tuổi ra đồng bắt ốc mò cua
Chân trần trơ khất
Chú nhóc con nắng đỏ nung người
Chạy nhảy trên nổi buồn cha mẹ
Bắt ốc mò cua
Giữa mưa dầm gió bấc
Không tấm áo tơi
Không tấm vải choàng
Tám tuổi là tôi
Thằng nhỏ đó
Mười tuổi vào lớp học vở lòng
Con nhà quê đi học muộn
Ê a vài ba chữ
Mắt trông ra đường ngóng ngó gió lên
Sợ cơn mưa giông buổi chiều ụp xuống
Giột nhà, ướt cửa
Thằng bé nhà quê
Chính hiệu con nai vàng
Cô giáo đầu tiên là cô giáo Ước
Cô khai tâm tôi bằng chữ i, tờ
Đặt vào tim tôi - điều mơ mộng nhỏ
Nhìn cuộc đời là đóa hồng tươi
Tôi lớn lên như khoai, như sắn
Như bụi tre, gốc chuối, sau hè
Nhưng tôi là người - nên tôi suy nghĩ
Sao sống giữa đời khổ cực hơn vui?
Oằn lên vai cha, oằn lên vai mẹ
Chắt chiu dành từng lon gạo củ khoai
Chiến tranh tràn lan bỏ quê xuống phố
Tôi khắc lên mình thân phận lưu vong
Nhân danh! nhân danh! nhân danh chủ nghĩa
Thế lực nào đổi trắng thay đen
Công Lý, Tự Do, Hòa Bình, Nhân Bản
Miệng hô hào, tay đẫm máu anh em
Nhân Dân! Nhân Dân! một trò giả trá
Ngụy lòng tin, ngụy chính nghĩa, màu cờ
Tôi đứng bên bờ vực sâu té ngã
Tên điếng cả hồn, điếng cả ước mơ
Thằng bé nhà quê đứng nhìn đất nước
Bom đạn rơi đầy, hố, hục, hang, sâu
Đạn Mỹ, đạn Nga, bom Tàu, súng Tiệp
Đất nước mình - Sao oanh kích tự do?
Những kẻ bên kia nhân danh Giải Phóng
Những người bên này bảo vệ Tự Do
Đất nước tan hoang biển trời u ám
Nhân danh nào cũng hóa đất thành tro
Khát Vọng!
Khát vọng của tôi năm mười tám tuổi
Là cậu sinh viên hiền như đất cục
Ngu ngơ như cá trước lờ
Trong lòng tôi đầy ắp viễn mơ
Lồng ngực bốn phương gió lộng
Tương lai xanh với tuổi trẻ hồng
Trước mặt
Sau lưng
Hoa thơm
Bướm lượn
Quê mình sẽ mãi tươi hơn
Khát vọng của tôi năm hai lăm tuổi
Tôi đi cùng đất nước chiến tranh
Giày sô, áo trận
Trũng thấp, trũng sâu miệt mài xung kích
Nhắm bắn quân thù nã đạn liên thanh
Đạn nã vào phường dấu mặt
Quân xâm lăng núp bóng chiêu bài
Đem súng đạn ngoại lai
Cày lên xương cha máu mẹ
Quân xâm lăng núp, ẩn, tàn hình
Nhân danh
Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc
Khát vọng của tôi
Sáu năm tôi về từ địa ngục
Tôi trở về mong đổi thịt thay da
Đã hết chiến tranh
Hôn lên chữ Hòa Bình
Nhân danh Hòa Bình
Tôi cảm ơn Hạnh Phúc
Nhưng sao mẹ vẫn thức hằng đêm
Vẫn chỏng chơ mắt đợi mắt chờ
Vẫn lệ nhòa trên gối rơm đơn chiếc
Mẹ là hiện thân của bà tiên đầy ơn phước
Gõ cây đủa thần biến đá thành cơm
Bây giờ mẹ thiếu ăn, sức cùng lực kiệt
Gục đầu trên gối ăn năn
Khát vọng của tôi biến thành que tăm
Không bật ra thành đốm lửa
Tôi hát nghêu ngao những điệu hát buồn
Nhìn cuộc đời ẩm mục
Khát vọng của tôi rất đổi bình thường
Mà sao không có được
Là con người đủ ăn đủ mặc
Tôi sẽ ra đồng hát khúc ca dao
Mà sao áo em vẫn vá vai
Vai anh vẫn sần sùi cực nhục
Sáu mươi năm cách mạng thành công
Người người như con chó ốm
Hồ Chí Minh nói
Thắng giặc Mỹ ta xây dựng hơn mười ngày nay
Hơn mười ngày nay?
Ngay nay?
Những đứa con gái vẫn đứng đường
Vẫn bán trôn nuôi miệng
Hàng hàng lớp lớp
Con gái đi lấy chồng xa xứ
Con trai bỏ đất mà đi
Làm tôi làm mọi cho người
Còn sướng hơn làm tôi mọi cho ta
Những cán bộ mặc áo dài đại cán
Hàng hàng lớp lớp nông dân ngồi chực ngồi chờ
Trước dinh chủ tịch
Kêu đất kêu trời
Về đất đai mình bị bọn quan tham quy hoạch
Làm biệt thự, hotel
Ai là người nhân danh Công Lý?
Bao nhiêu oan khuất
Muôn muôn, triệu triệu
Nỗi đọa đày vắt vai
Lê Duẩn nói
Ra đường nhìn người công nhân quét rác
Mặc áo rách vai rách toang rách toát
Các đồng chí không xấu hổ sao?
Xấu hổ lắm chứ sao không
Sáu mươi năm cách mạng thành công
Đi ngoài đường gặp toàn dân áo rách
Vào công viên gặp toàn đĩ điếm, xì ke
Tìm không ra nơi vệ sinh công cộng
Đành đứng bên lề đường nín thở
Phạm Văn Đồng nói
Nộng Đức Mạnh nói
Các Mác nói
Lê Nin nói
Staline nói
Cách Mạng Tháng Mười
Cách Mạng Mùa Thu
Cách Mạng thành công
Xã Hội Chủ Nghĩa
Đi lên đỉnh cao Thế Giới Đại Đồng
Là những lời rỗng tuếch
Tôi viết bài thơ
Rỉ máu trên giòng huyết lệ
Với niềm khát vọng trong veo
Của năm mười tám tuổi
Trần Yên Hòa
(Trong tập: Uyên Ương, Phượng Hề và Khát Vọng)
Comments
Post a Comment