Mẹ ơi - Nguyễn Tam Phù Sa
MẸ ƠI!
Mẹ ơi, thúng gióng về trời
sắt son bào cật vai Người mòn cong
còn ai thủ tiết nuôi con
một đời người một đời sông lở bồi
Cơi trầu cậy có bình vôi
vú cau nằm ngửa, mảnh đời nằm nghiêng
ngược xuôi ghềnh thác rừng thiêng
mây tre Tí Sé, Dùi Chiêng rã bè
Về ôm con một giữ quê
dây đời quấn bốn chái hè trổ bông
nhái bơi giữa bát canh đồng
mẹ ngồi múc ánh trăng tròn giữa sân
Một ngày và một trăm năm
mẹ đi, ngậm ngải tìm trầm cũng đi
mình con hò tắc hò rì
mồ côi cày riết gót chì hóa son
Lũ xô rớt khỏi Thu Bồn
bát nhang lạc giữa Sài Gòn, mẹ ơi!
Comments
Post a Comment