Mỗi Người Đàn Ông Chỉ Của Riêng Một Người Đàn Bà - Y Ban
tranh nguyễn trung
Hay thời gian trôi ngược trở lại. Hay nàng đã chết rồi và đang ở trên thiên đường. Nàng nghiêng về sự chết hơn, nhưng chắc gì nàng đã được ở trên thiên đàng. Rõ ràng nàng đã gần với cái chết.
<!>
Sự chán nản của
chuyến đi không mục đích nhấn chìm nàng vào cơn say xe của sự rối loạn
tiền đình mà nàng mắc phải. Nàng lăn lộn chống trả với bản năng của sự
sống. Nàng nôn oẹ và bụng đau thắt lại. Đầu nàng quay cuồng bởi các tế
bào não thiếu không khí. Người đàn bà ngồi cùng ghế với nàng cảm thông
đưa cho nàng hai viên thuốc. Nàng nuốt vào bụng. Nàng lại tiếp tục vật
lộn với cơn say. Mười phút sau thuốc ngấm dần, nàng bắt đầu mơ màng vào
giấc ngủ, chính lúc đó nàng cảm thấy mình đang đi vào cái chết. Nàng hài
lòng. Dẫu sao cái chết thật là êm dịu. Bỗng nhiên nàng nghe rất rành
rọt câu chuyện của họ. Người đàn ông và người đàn bà ngồi cùng ghế với
nàng.
- Leng này, hình như em quên không mang cho anh mấy quyển sách thì phải.
- Em không quên đâu Sơn ạ.
Trí óc nàng bắt đầu tỉnh táo một cách lạ thường. "Leng, Sơn", hai cái
tên ấy đập vào trí nhớ nàng làm tóe bung ra những kỷ niệm đã quá xa xôi
nhưng lại đầy tràn cảm giác trinh nguyên thuở ban đầu. Cơ thể nàng dễ
chịu đến đê mê.
* * *
Hè 78, một mùa hè đẹp đẽ nhất
trong đời nàng. Nàng thi xong một kỳ thi trọn vẹn với nhiều điểm ưu tú.
Trở về nhà nghỉ hè, nàng còn ôm thêm mấy chồng sách vở. Nàng quyết định
thưởng cho mình một chuyến ô tô. Ngày ấy vé ô tô cao gần gấp đôi vé tàu,
và việc mua được một chiếc vé ô tô là khó khăn. Cho nên việc về nhà
nghỉ hè bằng vé ô tô là một sự sang trọng. Nàng bước lên ô tô hãnh diện
ngẩng cao đầu, với một nụ cười luôn chực vỡ òa ra ròn tan. Nàng có một
chỗ ngồi rất tốt, cạnh ô cửa sổ. Lát sau ghế nàng ngồi có thêm hai người
nữa, họ cũng trẻ như nàng. Ô tô bắt đầu chuyển bánh, lòng nàng rạo rực
rồi bắt đầu hát trên những nốt nhạc mà khuông nhạc là cây đang chạy bên
đường. Nắng gắt dần những tia nắng hè đốt nóng không khí trong xe. Hành
khách trên xe yêu cầu nàng phải sập cửa lại. Nàng phụng phịu hờn dỗi
nhưng cũng phải theo mọi người. Tuy nhiên nàng đã không đóng chặt cửa.
Nàng để một khoảng nhỏ để nhìn ra ngoài. Nàng bắt đầu hát thành lời từ
bao giờ. Rồi nàng bật cười khi thấy chú bé để cho trâu lồng ngã xuống
ruộng. Tất cả chỉ riêng có nàng. Cái nắng thiêu đốt nàng vào giấc ngủ.
Giấc ngủ ập đến khi tiếng cười vẫn còn đậu trên môi. Rồi vẫn cái nắng
lại làm nàng tỉnh giấc. Chưa đến nhà, một thoáng sốt ruột chạy ngang qua
nàng. Nàng ngửng mặt lên và quay vào trong xe. Trong xe hành khách mệt
mỏi đang ngủ gục. Cô gái ngồi cạnh nàng cũng ngả đầu vào ngực chàng trai
ngủ ngon lành. Nàng lạ lẫm nhìn lại lần nữa và bắt gặp cái nhìn cũng
đầy vẻ quan sát lại của người trai đang làm điểm tựa cho cô gái ngủ.
Nàng quay mặt ra cửa sổ nhưng sự tò mò mà nàng cố kìm giữ cứ bung ra
ngoài bắt nàng quay lại nhìn họ. Nàng nhìn rất thẳng thắn, lạ lẫm với
đôi mắt mở to. Tất nhiên nàng đã từng nhìn thấy trai gái tình tứ với
nhau nhưng chỉ trên màn ảnh mà thôi. Bây giờ họ ở cạnh nàng như thế này
nàng chưa thấy bao giờ. Lần quay lại thứ ba nàng bắt gặp ánh mắt người
trai có vẻ bối rối. Anh khẽ xoay người để đánh thức cô gái đang ngủ ngon
lành. Cô gái mở mắt đầy vẻ ngái ngủ, nhưng cô chợt tỉnh táo lại ngay
khi gặp ánh mắt cau có của bạn trai. Nàng sửa sang lại mình. Ô tô dừng ở
chỗ chắn tàu. Nàng rạo rực bởi cảm giác sắp được gặp người thân và sự
hãnh diện với làng xóm. Nàng lại nhìn mơ màng qua cửa sổ. Nàng quay lại
trong xe khi có người chạm vào nàng. Chàng trai đưa mời nàng một đẫn
mía. Nàng mỉm cười cảm ơn, rồi nhận ra đã có một sự đổi chỗ. Cô gái đi
cùng với chàng trai ngồi phía ngoài và chàng trai ngồi cạnh nàng. Nàng
cảm nhận thấy sự chật chội của cái ghế ngồi nên cố nép lại. Lần nữa,
nàng lại quay người lại vì một tờ báo được đặt vào tay và một cái nhìn
mời mọc:
- Bạn xem không?
Tất nhiên nàng chẳng bao giờ từ chối xem một tờ báo. Rồi sau đó:
- Bạn học ở trường nào vậy?
- Tổng hợp. Thế còn bạn?
- Trường Ngoại thương, khoa tiếng Nhật.
- Nhà bạn ở đâu thế?
- Nam Hoa.
- Mình ở xã kế bên, Nam Đồng.
Câu chuyện rôm rả cho đến khi ô tô dừng ở bến. Chàng trai đề nghị với cô bạn gái đi cùng:
- Chúng mình rẽ vào nhà bạn ấy chơi một lát đã đi.
Cô bạn đi cùng mà nàng biết tên là Leng, không nói gì, chỉ lững thững đi bên cạnh.
Nàng ào vào nhà trong sự đón tiếp vui sướng của cả nhà. Phút chốc
nàng quên mất hai người bạn mới. Chỉ đến khi họ chào nàng ra về nàng mới
biết đến sự có mặt của họ ở nhà nàng.
* * *
19 tuổi,
mối tình đầu ập đến một cách ngẫu nhiên, tình cờ, nếu không kể đến sự
xao xuyến với nhân vật trong trang sách, trên màn ảnh và trên sân khấu.
Khi nàng xách túi kết thúc kỳ nghỉ hè, thì các bạn lên sớm để thi lại ùa
ra đón nàng.
- Có một chàng trai, mấy tối nay tối nào cũng đến ngóng cô nàng.
Buổi tối, chàng trai đó đến mà không đi kèm với cô bạn gái tên Leng.
Nàng cứ ngóng chờ được đón cả hai. Chàng trai như đã thân thiện với nàng
từ lâu lắm.
- Tôi cứ ngỡ bạn sẽ vào thứ hai kia.
- Nhưng tôi chẳng phải thi lại môn nào cả.
- Nhưng ở quê buồn lắm.
- Nhưng quê tôi thì chẳng buồn tí nào.
- Chúng mình đi dạo ngoài công viên trường đi.
- Cũng được. Sao Leng không đến chơi cùng bạn?
- Bạn ấy đang bị thi lại, à không, bạn ấy không thích chơi với bạn.
- Vì sao thế?
- Vì tôi thích bạn hơn.
- Tôi chẳng hiểu gì cả. Bạn Leng là bạn của bạn, mà bạn lại thích tôi, thế bạn ấy cũng phải thích tôi chứ.
- Nhưng tôi là con trai mà.
- Có khác gì nhau nào?
- Bạn chẳng hiểu gì hết, vì tôi muốn gọi bạn bằng em và tôi yêu em mà.
- ờ, cái gì vậy?
- Thật đấy mà...
- ờ...
Nàng nhớ lại rằng lúc ấy đầu óc nàng sao mà tỉnh táo đến vậy. Nàng đã
nhìn thấy chàng trai đã ngần ngại đến thế nào khi nàng mở to đôi mắt
nhìn anh và kêu lên ngạc nhiên.
Sự xao xuyến chỉ ập đến khi
chàng trai đi về rồi. Nàng nói dối các bạn là mệt để đi ngủ sớm. Nằm
trong màn nàng sắp xếp lại toàn bộ các chi tiết từ chuyến đi về quê,
tình cờ gặp nhau, đến ánh mắt nhìn đầu tiên và những lời tỏ tình. Nàng
chưa tự hỏi xem nàng có thực sự cảm chàng trai đó không? Nàng chỉ biết
nàng xao xuyến đến lạ lùng. Cơ thể nàng như đang bay bổng trên không
khí. Nàng muốn thổ lộ cùng bạn bè và hát toáng lên. Khi cảm giác lắng
dần xuống nàng chợt nghĩ về cô bạn gái của chàng trai tên là Leng kia.
Trong ý nghĩ ấy có một chút xót xa và một phần của sự chiến thắng.
Sơn đến. Anh đi một chiếc xe đua không có poocbaga. Anh rủ nàng đi
chơi nhưng nàng rất ngại ngùng vì không biết anh đèo nàng như thế nào
cả. Nàng từ chối. Anh bảo nàng đi dạo ở bãi cỏ sau trường. Nàng ngồi
xuống bãi cỏ mượt mà. Những lá cỏ đâm vào chân tay nàng như mơn man.
Nàng vui vẻ cười và kể cho anh nghe những câu chuyện không đầu không
cuối. Nàng rất vui khi được gặp anh. Nhưng sao anh lại không đáp lại
những câu chuyện với nàng. Anh cũng sẽ kể lại những câu chuyện ngộ
nghĩnh về lớp về trường chứ. Những chuyện như thế có bao giờ cạn đâu.
Anh chỉ ngồi im lặng nhìn nàng, rồi ngồi sát vào nàng. Lúc nàng đang líu
lo kể chuyện nàng không chú ý đến sự nhích lại của anh vào sát nàng.
Đến lúc nàng nhận ra, nàng rơi vào trạng thái băn khoăn. Nàng không muốn
anh ngồi sát vào gần nàng như thế và đừng có nhìn nàng chằm chằm vậy.
Nhất là đừng có cầm tay nàng. Nàng xị mặt ra như dỗi hờn. Anh buông tay
nàng ra hỏi: "Em sao thế?" Nàng cúi mặt chẳng nói gì cả nhưng thực chất
nàng đang trả lời anh rằng "Anh hãy ngồi xa ra và đừng chạm vào em".
Nàng ngại ngùng nên chẳng nói.
Anh đến nhiều, nàng thân thiết
với anh hơn nhưng điệp khúc vẫn thường bị lặp lại như thế. Khi anh dựa
vào nàng, toàn thân nàng co rúm lại. Mặt nàng lại xị ra hờn dỗi. Đến một
hôm, bàn tay nàng dường như đã thân thiện với bàn tay anh. Nó nằm im
trong bàn tay nóng ấm của anh và nó ngoan ngoãn để cho anh nhấm nháp.
Anh bỗng ôm chặt vai nàng và đặt lên miệng nàng một cái hôn. Chiếc hôn
đầu tiên nàng cảm nhận được là sự ẩm ướt. Cho đến khi ấy nàng chưa hề
uống chung với ai một cốc nước. Cha nàng là bác sĩ, ông đã dạy cho nàng
biết về những con vi trùng. Nàng rùng mình kéo chiếc hôn giấu vào ngực
áo anh. Thực ra nàng chỉ muốn lau sự ướt át trên môi. Hôm ấy nàng giận
anh lâu hơn. Anh cố làm cho nàng hết giận nhưng nàng không thể nào kéo
mình ra khỏi sự day dứt rằng yêu đâu phải như thế này. Rằng: có phải
nàng dễ dãi không? Thực ra nàng rất mơ mộng nhưng vì sự thể diễn ra
không đúng với những mơ màng của nàng mà thôi. Anh bảo nàng - Em có yêu
anh không? Nàng không biết rằng nàng có yêu anh không? Chỉ có điều khi
anh đến nàng rất vui mừng. Nàng líu lo chuyện trò với anh. Và nàng cũng
chỉ thích anh trò chuyện lại với nàng. Và anh chỉ thơm nàng vào má thôi.
* * *
Ngày ấy hai bên bờ sông Tô Lịch đường Láng Thượng còn như một công
viên với những hàng cây xà cừ to, xen với rau thơm, với hoa bướm, hoa xu
xi và hoa rau cải cúc. Những sinh viên trường Tổng hợp, Ngoại ngữ,
Ngoại giao hay Ngoại thương, Giao thông coi đó là một công viên lý
tưởng. Sơn đã dẫn nàng ra công viên đó. Anh chọn cây sấu già với cái gốc
bạnh lên cao tạo nên một chỗ ngồi rất thuận tiện và đẹp. Nàng càng ngày
càng nặng nề hơn. Nàng chờ anh đến, nàng đi chơi cùng anh. Anh nói nàng
nghe nhưng nàng không còn líu lo trò chuyện cùng anh nữa. Đầu óc nàng
chỉ chực sẵn những câu trả lời rằng: Em không thích anh thật gần em như
thế, đừng động vào em. Tay nàng vẫn trong tay anh nhưng đầu óc nàng gào
lên: Bỏ tay em ra đi. Anh quàng vai nàng, nàng so vai lại.
Hôm
ấy anh có vẻ rất vui mừng. Anh kể rằng trường anh sắp có hội: Em sẽ đến
chứ. Em mới đến chỗ anh có một lần thôi. Em chẳng chịu hiểu anh gì cả.
Trí óc nàng thôi không cãi nhau với anh nữa. Nàng thấy vui vui. Mặt nàng
dãn ra và nàng mỉm cười với anh. Nàng sôi nổi kể lại cho anh nghe rằng
trường nàng cũng sắp có hội. Các bạn của nàng đang đi học nhảy. Nàng sẽ
tham gia buổi văn nghệ của khoa tổ chức. Khi nàng nói anh im lặng nghe
và nhìn nàng chăm chú. Từ lúc nào anh đã ôm chặt lấy nàng hơn. Khi tiếng
cười nàng vừa tắt, anh đặt lên miệng nàng một chiếc hôn. Chiếc hôn thứ
hai chưa mang đến cảm giác lạ cho nàng nhưng nàng cũng không tìm cách
dứt nó ra nữa. Thực ra, nàng đang vui vẻ vì những câu chuyện nên trí óc
chưa kịp chống lại anh. Anh hôn nàng dịu dàng và nàng có cảm giác sắp
ngã. Nàng choàng tay vào cổ anh để níu lại. Đúng lúc ấy một ánh đèn pin
quét qua anh và nàng. Một giọng khê nồng cất lên - "Gớm, trời chưa mưa
mà ếch ộp đã bò ra lắm thế". Nàng đã kịp nhìn thấy một người đàn ông đeo
cái giỏ sau lưng, đang đứng nhìn chằm chằm vào anh và nàng. Nàng vội
vàng đẩy anh ra. Nàng òa khóc. Nàng dứt khoát bắt anh đưa nàng về. Anh
không hiểu sao cả. Anh nắm chặt tay nàng - Bình tĩnh lại em, anh đã làm
gì để em giận nào. Nàng gào lên - Em không thích, thế thôi. Em chẳng
muốn anh đến nữa. Anh đừng bao giờ đến nữa.
Anh đưa nàng về.
Nàng không chào anh mà chạy ngay lên phòng. Nàng áp cái gối vào mặt vì
cảm thấy một sự xấu hổ đến ê chề. "ếch, ộp", nàng nhớ lại ngày bé đi học
trên con đường làng trồng phi lao, thỉnh thoảng có một đôi trai gái
ngồi bên vệ cỏ. Bọn thằng Tâm, thằng Thanh đã kêu toáng lên khả ố: "một
đôi ếch ộp, hai đôi ếch ộp, chúng sắp ôm chặt lấy nhau". Không, nàng ghì
chặt cái gối vào mặt hơn. Nàng đẩy khỏi đầu những ý nghĩ cứ găm chặt
vào trí óc nàng. "Anh và nàng là một đôi ếch ộp". Khi nước mắt chảy ra
thì dường như nó chảy theo cả những ý nghĩ. Nàng bình tâm lại và cảm
thấy mệt mỏi quá chừng. Nàng vùng dậy lấy khăn đi rửa mặt. Trên hành
lang nàng nhìn ra chỗ anh hay chờ nàng. Anh đang quay xe ra về. Lên xe,
nàng còn thấy anh ngoái lại nhưng nàng đã nép mình vào tường rồi.
Anh không đến chỗ nàng và nàng cũng chẳng sang tìm anh. Mối tình đầu
của nàng chỉ diễn ra vẻn vẹn có tháng rưỡi. Nàng chưa biết gì về anh
ngoài một cái tên: Sơn. Học năm thứ hai khoa tiếng Nhật Trường đại học
Ngoại thương. Và có một cô bạn gái tên là Leng.
* * *
Xe dừng lại ở một thị trấn nhỏ. Người hướng dẫn viên du lịch nhắc nhở
mọi người chú ý coi giữ đồ đạc kẻo có kẻ gian trà trộn. Nàng ngẩng mặt
lên và vươn vai như vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ ngon lành. Nàng mỉm
cười với người đàn bà tên Leng ngồi bên cạnh:
- Chị có xuống không?
- Không, chị xuống đi tôi coi đồ cho.
- Vâng, nhờ chị.
Nàng lách qua họ để xuống đất. Thực chất nàng rất bối rối và cảm thấy
không tự tin chút nào. Nàng sống chứ không phải là đã chết và ở trên
thiên đàng. Nàng chỉ vừa vật lộn với cơn say xe, chắc bây giờ mặt mũi
nhợt nhạt, khó nhìn lắm. Họ, lại là mối tình đầu của nàng, cả anh và
người đàn bà kia. Nàng rẽ vào một nhà bên đường xin nước rửa mặt. Nàng
lấy son phấn ra trang điểm lại. Một gương mặt đầy tự tin đang nhìn lại
nàng. Nàng hài lòng bước lên xe với một chùm nhãn. Nàng mời họ cùng ăn
nhưng họ dè dặt nhìn nàng và chẳng cởi mở lắm. Nàng cũng ăn qua loa vài
quả rồi rút sách ra đọc. Nàng cố ý phô bìa sách và ý nghĩ cứ quay cuồng
trở lại quá khứ.
* * *
Rồi sau đấy nàng cũng đã rất
mong anh đến và dĩ nhiên nàng chẳng thể nào sang trường để tìm anh. Nàng
tốt nghiệp đại học và đi làm việc nhưng vẫn không có mối tình thứ hai
nào cả. Nàng biết có rất nhiều chàng trai mến nàng. Từ cảm nhận của đàn
bà nàng biết điều đó. Nàng chờ họ tỏ tình với nàng. Nhưng dường như lúc
sắp tỏ tình cùng nàng họ lại thôi. Nàng tự hỏi: Vì sao vậy? Phải chăng
nàng quá tỉnh táo hay tại đôi mắt đen quá khôn của nàng. Cô bạn thân
nhất của nàng bảo - Mày hãy nhìn xuống đất ấy, đừng có giương mắt lên
như móc vào ruột người ta như vậy. Đàn bà phải bé nhỏ yếu đuối, đây lại
cứ gân lên. Nàng tự soi gương và tập nhìn cho ánh mắt chùng xuống.
Sau đó sự ham muốn nổi tiếng đến cùng với một tình yêu. Nàng bị mê
hoặc bởi ánh đèn sân khấu. Trước chỉ là hội diễn nghiệp dư. Sau nàng
nhập vào đoàn diễn chuyên nghiệp ở tỉnh lẻ. ở đó nàng đã gặp người đàn
ông ấy. Một người đàn ông hơn nàng rất nhiều tuổi và đã có gia đình.
Người đàn ông chỉ trò chuyện cùng nàng, nhìn nàng bao dung và khen nàng.
Đến bây giờ nàng cũng không biết được rằng: Lúc ấy nàng đã yêu, đã ham
muốn sự nổi tiếng hay nàng muốn ở thủ đô. Có lẽ là sự kết hợp của cả ba.
Nhưng nàng đã không là một cô gái dễ dãi. Nàng không chạy theo sự hứa
hẹn của người đàn ông đó ngay. Nàng đấu tranh với chính mình: ham muốn
và lý trí. Khi chưa được giải quyết xong nàng chán nản, không biểu diễn
và không làm việc. Nàng vùi đầu trong những trang sách. Chính lúc đó,
nàng làm thơ. Nàng làm vội vã, ào ạt. Nàng chép cẩn thận những bài thơ
đó gửi lên cho tòa báo. Họ gửi thư về khen nàng và bảo sẽ đăng vào dịp
tới. Khi bài thơ đầu tiên được đăng nàng lên thủ đô với một niềm vui
sướng tột cùng. Lúc đó nàng cảm thấy mình đang yêu say đắm. Nàng đi tìm
người đàn ông hơn nàng nhiều tuổi và đã có gia đình kia. Người đàn ông
đó trò chuyện cùng nàng một cách giản dị, rồi hẹn nàng buổi tối đi chơi.
Đầu óc nàng toang tuếch. Nàng thoăn thoắt đi ra chỗ hẹn, cùng người đàn
ông đó đi đến một công viên. Công viên đen thẫm.
Nàng trở về
nhà ở quê và lại làm thơ. Nàng lên thủ đô để lấy nhuận bút và tìm đến
người đàn ông mà nàng nghĩ rằng đó là tình yêu. Mỗi lần đến với người
đàn ông ấy về nàng cảm thấy mình đầy tội lỗi. Nàng tự bao biện bằng
những bài thơ hay hơn. Đến lúc báo chí ca ngợi nàng như một bông hoa lạ
trong làng thơ thì nàng giật mình đã qua tuổi 30 rồi. Nàng gấp gáp chuẩn
bị cho nàng một tấm chồng, bởi nàng biết rằng, có đôi bài thơ của nàng
cũng hay thật nhưng tình yêu thì chẳng phải là tình yêu. Chẳng qua nàng
chỉ là một món ăn lạ không mất tiền mà thôi.
Nàng lấy được
chồng. Một người đàn ông có lẽ là tốt nhưng anh không chịu được sự nổi
tiếng của nàng. Nàng sinh con và nàng chẳng còn ham muốn sự nổi tiếng
nữa. Nàng hay nghĩ về những kỷ niệm, những kỷ niệm ngày càng cứa vào đau
đớn hơn bởi nàng nhìn vào nó ngày càng tỉnh táo hơn. Nàng xua đuổi
những kỷ niệm đau đớn đó bằng những ý nghĩ về mối tình đầu. Nàng nhấm
nháp nó để trôi vào giấc ngủ.
Chồng nàng ngày càng khó chịu
hơn. Kèm với sự nổi tiếng của nàng là quá khứ của nàng được bới móc ra.
Nàng đã nói với anh rằng - Hãy chấp nhận em ở hiện tại này. Em sẽ vì anh
và con. Nhưng anh cho rằng nàng không yêu anh.
Nàng càng cố
giữ thì cuộc sống gia đình càng tuột khỏi tay nàng. Nàng gửi con về mẹ
và li thân với chồng. Nàng mua một chuyến du lịch trọn gói 5 ngày nên có
chuyến đi này.
- Cho tôi mượn được không?
Người đàn
ông cạnh nàng cầm lấy cuốn sách trên tay nàng. Nàng chỉ chờ có vậy. Nàng
không kịp để cho người đàn ông ấy đọc trang sách nào. Nàng tự kể về
những điều viết trong sách. Mắt nàng nói, miệng nàng cười, nàng làm cho
hai người bạn đồng hành hết dè dặt, phải cởi mở với nàng.
* * *
Cuộc du lịch trọn gói kể cũng khá lý thú. Nó buộc những người không
quen biết nhau vào cùng một sinh hoạt. Ngày mới đến suất ăn của nàng
được chia riêng. Hôm sau theo đề nghị của Sơn, ba người cùng ăn chung.
Họ cũng biết tên nàng là Miên. Nàng là Mai cơ, Miên là bút danh, nhưng
nó gắn với nàng đến độ đôi khi nàng quên mất cả cái tên cha mẹ đặt cho.
Lúc đi ăn cơm, họ qua phòng rủ nàng cùng đi. Sơn mua thêm bia và nàng
mua thêm thức ăn. Nàng ăn không ngon miệng vì còn mải phán đoán xem Sơn
và Leng có phải vợ chồng không. Nhìn cung cách Leng gắp thức ăn cho Sơn
đầy vẻ vợ chăm sóc chồng nhưng trong ánh mắt nhìn Leng vẫn có phần không
thoải mái và sợ sệt. Những người vợ không có ánh mắt nhìn như thế. Câu
chuyện trong bữa ăn nàng nói về thơ ca và cuộc đời cùng những người đàn
bà làm thơ văn. Leng không tham gia, chỉ cười và xuýt xoa tán thưởng.
Nàng ra bãi biển một mình. Đã ở cái tuổi các bà "sồn sồn" nhưng sự
đầy đặn làm cho nàng đẹp thêm. Nàmg mặc một chiếc áo tắm mầu đỏ chói.
Bãi biển ở một nơi hẻo lánh nên chẳng đông khách tắm lắm. Cái màu đỏ làm
nàng nổi bật. Nhiều người đàn ông tỏ ý muốn đẩy phao cho nàng. Nàng đề
nghị ghép phao ra xa. Tiếng cười của nàng to hơn cả. Thỉnh thoảng nàng
lại nhìn về phía Sơn và Leng. Họ tách riêng tắm ở cuối bãi.
Nàng dậy sớm để xem mặt trời mọc. Bãi biển chỉ có ba, bốn người đàn ông.
Nàng ào xuống biển và bơi ra xa. Nàng nằm ngửa mình cho sóng đánh bồng
bềnh. Sơn đã đến bên cạnh nàng tự lúc nào.
- Tôi đẩy phao cho chị nhé.
- ồ, anh cũng tắm sớm thế à? Vợ anh đâu?
- Leng ấy à? Sợ lạnh.
Nàng cố gài một câu hỏi mà nàng thắc mắc, anh không trả lời vào câu hỏi của nàng.
Mặt trời bắt đầu đốt nóng không khí. Nàng ngoi lên phao để khoe bộ
đùi trắng hồng dưới nắng mặt trời. Nàng để một bàn tay trái lên trên
ngực. Một bàn tay búp măng rất đẹp. Bàn tay mà ngày xưa anh cứ xuýt xoa
rằng sao nó đẹp thế. Sơn vẫn cần mẫn đẩy phao cho nàng ở một khoảng cách
lịch sự. Vào gần bờ sóng đánh to hơn đẩy phao nàng vào anh. Nàng phá
lên cười và nhắm mắt chờ sự đụng chạm. Anh ý tứ để không có sự đụng chạm
nào.
Nàng ngả mình trên cát phơi nắng. Anh ngồi xa hơn một
chút. Nàng cười lả lơi để thu hút anh ngồi sát vào nàng hơn. Anh ý tứ
đứng dậy. Leng ra tắm. Nàng về nhà đọc sách.
Buổi tối nàng có
sáng kiến mang chiếu ra ngồi ở doi cát trước biển. Gió biển mặn mòi mang
đi những toan tính của nàng. Biển đen thẫm. ánh sáng điện của nhà nghỉ
hắt ra chỉ làm sáng được một quầng trước mặt. Sóng từ ngoài khơi đánh
vào từng lớp như lũ giặc cỏ. Nàng hát. Nàng hát lại những bài ngày xưa
nàng hát.
- Cho chúng tôi nghe hát với.
- Chào Leng.
Anh Sơn ngồi xuống đây. Tôi đang nhớ lại bộ phim ngày xưa "Vua Xantan".
Đấy các bạn thấy không lũ giặc cỏ đang ào ào tiến về kia kìa.
- Ăn gì ăn cá... Tôi nhớ lại rồi - tiếng Leng có vẻ rất vui.
- Toàn chuyện trẻ con. Miên hát đi - Sơn bảo nàng.
- ừ, tôi hát xong rồi đến Leng, Sơn nhé.
- Chúng tôi chỉ nghe thôi.
Nàng hát và cảm giác như có một bàn tay nào đang tìm tay nàng. Nàng tự
tin hơn nên giọng hát như càng hay hơn. Nàng để nguyên tay nàng chạm
vào bàn tay ấy. Một bàn tay rất nóng ấm. Nàng chờ bàn tay ấy xòe ra để
chụp lấy tay nàng, nhưng bàn tay đã rụt lại rồi. Nàng cười thầm và hát
tiếp. Nàng nghe tiếng Leng thở dài khi nàng biết Sơn đang đăm đăm nhìn
nàng. Gió biển thổi mạnh hơn. Họ cùng về và im lặng.
Đêm nàng trằn trọc với những ý nghĩ. Nàng chờ một tiếng gõ cửa và nàng ngủ thiếp đi.
Buổi sáng ngày thứ ba trong chuyến du lịch trọn gói, nàng không đi
tắm. Nàng dậy sớm nhưng vẫn mặc nguyên bộ váy trắng đi chân trần vào
rừng dương. Nàng thơ thẩn và đầu óc toang tuếch, không một nét nhạc,
không một câu thơ và không một ai cả. Thỉnh thoảng nàng cúi xuống nhặt
những vỏ ốc sặc sỡ với ý nghĩ sẽ đem về cho con rồi lại vất đi vì nàng
nghĩ còn lâu nàng mới gặp con. Đến một bãi cỏ rất xanh nàng ngồi xuống
đó. Nắng buổi sớm rực rỡ. Đột nhiên nàng cảm thấy thương thân. Nước mắt
nàng ứa ra giàn giụa. Nàng nghĩ về người thứ ba. Nàng đã từng là người
thứ nhất, chứ không phải là người thứ ba.
Sơn đến lặng lẽ bên nàng từ lúc nào. Vẫn một cái nhìn đằm thắm và chằm bặp khi xưa.
- Chị là một người đàn bà cô đơn phải không?
- Sao anh biết?
- Chị đã nói thế.
- Tôi nói bao giờ.
- Bây giờ.
Nàng kể cho anh nghe về cuộc đời nàng, đoạn bắt đầu từ tên Miên. Anh
xích lại gần nàng và cầm lấy tay nàng. Nàng dịu dàng nép vào anh. Anh
quàng tay qua vai nàng. Nàng chờ một chiếc hôn của thời nàng đã dứt nó
ra. Không! Anh kêu lên nho nhỏ. Anh buông nàng ra và kéo nàng đứng dậy:
- Mình xuống tắm đi rồi về ăn sáng, có lẽ Leng chờ đấy.
- Vâng.
Nàng cố kìm một cơn giận trong lòng. Nàng bơi quyết liệt bỏ xa anh
rồi quay lên bờ. Trong bữa ăn, nàng vui vẻ lạ thường. Nàng pha trò với
Leng. Cả ngày hôm ấy nàng nhập bọn với những người đàn ông khác trong
cùng nhà nghỉ.
Buổi tối Sơn và Leng sang rủ nàng ra biển. Nàng từ chối. Nàng đóng chặt cửa, đọc sách và thỉnh thoảng hát nho nhỏ.
Ngày thứ tư, nàng không ra biển sớm. Ăn sáng xong, nàng vào phòng nằm
nghỉ. Đến gần trưa khi mặt trời đốt nóng nước biển nàng mới ôm phao ra
tắm. Sơn và Leng đang ngồi nghỉ trên bãi. Nàng nô đùa với sóng để trút
mọi toan tính. Cảm thấy mệt nàng vào một quán giải khát. Nàng nằm đu đưa
trên ghế mơ màng. Một bàn tay lạ ấp vào đầu gối, nàng mở choàng mắt ra
rồi kêu lên ngạc nhiên. Một sự tình cờ lần nữa hay Thượng đế đã run rủi.
Người đàn ông đã đầy đủ vợ con mà một thời nàng lầm tưởng là tình yêu
đang hiện diện trước mặt nàng. Ông ta bệ vệ, và đầy vẻ thành đạt. Ông ta
kéo ghế ngồi cạnh nàng:
- Em đẹp lên rất nhiều. Em không đi cùng chồng con chứ.
- Thế anh cũng không đi cùng bà nhà ư?
- Tôi đi chỉ có một mình. Em sống thế nào? Có hạnh phúc không?
- Bình thường như cuộc sống hàng ngày này thôi.
- Em vẫn làm thơ chứ.
- Như hơi thở.
- Em vẫn ngang bướng như ngày nào.
Những câu chuyện không đầu không cuối làm thời gian trôi qua rất
nhanh. Cuối cùng người ta cũng đã biết được nàng ở đây chỉ có một mình.
- Tối nay em chờ anh nhé.
Từ đó cho đến tối nàng đi ra đi vào nghĩ ngợi. Thực chất nàng đã chịu
sự cô đơn từ lâu lắm rồi. Nàng lại là một người đàn bà rất khỏe mạnh cả
về thể chất lẫn tâm hồn. Nhiều lúc nàng cũng khát khao. Nhưng người đàn
ông ấy đã từng là kẻ lừa dối nàng. Không có chút tình yêu nào trong đó
cả. Nàng đã từng đau đớn rất nhiều khi nghĩ lại những gì mình đã trải
qua với người đàn ông ấy. Nàng lại giằng xé giữa lý trí và ham muốn.
Cuối cùng nàng ngả về sự ham muốn. Nàng nghĩ rằng mình chẳng còn gì để
giữ nữa. Nàng ăn uống vội vàng rồi về phòng. Nàng chọn bộ váy áo đẹp.
Nàng trang điểm cầu kỳ. Nàng ngồi pha ấm nước chè nhấm nháp chờ tối.
Cộc, cộc. Tiếng gõ cửa vang lên. Nàng vội ra mở cửa. Không phải người
đàn ông ấy mà là Sơn. Từ sáng nàng đã không còn để tâm đến Sơn và Leng
nữa.
- Tôi vào được không?
- Nhưng tôi không rảnh rỗi lắm đâu.
- Nhưng tôi cũng chỉ gặp chị vài phút thôi.
- Mời anh vào.
Nàng nhình anh giễu cợt và hãnh diện. Anh hơi cúi mặt xuống như đắn đo. Sau đó anh ngẩng lên quả quyết:
- Miên sẽ không đi với người đàn ông đó chứ!
- Người đàn ông nào cơ?
- Người đàn ông mà Miên đã từng kể và sáng nay ông ta gặp lại Miên đó thôi.
- Cảm ơn Sơn, nhưng đó là việc riêng của tôi.
- Nhưng Miên đừng đi, hãy đừng đi với ông ta nữa để tôi nghĩ về em...
- Anh muốn nghĩ về tôi làm sao tùy anh thôi.
- Có lẽ thế. Chào Miên.
Nàng bực bội đóng sập cửa lại. Nàng cởi bỏ quần áo rồi lên giường nằm.
Nàng úp chiếc gối lên mặt. Đầu óc nàng rối tung. Nỗi thương thân làm
nước mắt nàng giàn giụa. Nàng giận hết thảy những người đàn ông đã qua
đời nàng. Sơn, người đàn ông ấy và chồng nàng. Nàng sẽ không cần ai nữa
cả. Hãy cút hết cả đi.
Tiếng gõ cửa lại vang lên. Nàng nhủ mình
không được ra mở cửa. Tiếng gõ cửa nhẫn nại vang lên. Chừng vài phút
sau thì im bặt. Nàng trở dậy uống mấy viên thuốc ngủ mà nàng luôn mang
bên cạnh.
Ngày thứ 5. Mệt mỏi quá nàng không trở dậy để ra biển
sớm được. Nàng đi ăn sáng và sắp xếp đồ dùng để chuẩn bị về nhà. Nàng
lên xe sau cùng để tránh ngồi cùng với Sơn và Leng. Nàng ngồi một mình ở
cuối xe, tuy rất xóc nhưng không say. Nàng nghĩ về chuyến đi và tất cả
những gì đã trải qua. Cuối cùng thì nàng cũng chỉ biết đến những cái tên
của họ Leng và Sơn. Nhưng họ thế nào, họ có biết nàng là cô nữ sinh
ngày xưa với cái tên đối diện với cái tên nàng đang mang bây giờ. Mai là
ánh sáng, còn Miên là bóng đêm. ừ, thật thú vị biết bao khi họ chẳng
biết được điều ấy mà chỉ có một mình nàng biết thôi. Nghĩ về Sơn, nàng
cho rằng anh vẫn vậy. Một người đàn ông nàng không thể nào nắm bắt và
hòa nhập được, cho dù anh có chạm vào nàng. Nghĩ về Leng, nàng cảm thông
hơn. Cho dù Leng và Sơn có không phải là đôi vợ chồng mà chỉ là một cặp
tình nhân thì Leng là người đàn bà đầy đủ uy lực để nắm giữ Sơn cho
riêng mình. Chỉ riêng của mình mà thôi. Dù sao chuyến đi cũng thật là
thú vị. Nàng biết sống thế nào với thời gian trước mắt. Nàng sẽ tìm kiếm
một người đàn ông riêng cho mình, của riêng mình mà thôi. Việc này nàng
sẽ làm được.
* * *
Sơn đã nhiều lần ngoái lại nhìn Miên. Anh rất muốn xuống ngồi cạnh nàng, nắm chặt tay nàng và yêu nàng.
- Anh biết rằng chính là em. Em vẫn như thế chẳng thể nào khác được.
Leng biết Sơn đang nghĩ về Miên. Nếu thời gian quay ngược trở lại 20
năm trước chắc cũng vẫn xảy ra như thế thôi. Sơn sẽ từ bỏ ta để đến với
người đàn bà kia nhưng anh sẽ không làm người đàn bà ấy dỗi hờn, xua
đuổi anh nữa đâu. Anh sẽ biết cách ghì chặt lấy. Ta biết anh vẫn yêu
nàng. Nhưng ơn trời, anh ấy là của riêng ta. Người đàn bà ấy thật quyến
rũ nhưng Sơn lại không phải là của riêng nàng.
Y Ban
Comments
Post a Comment