Phía Không Em - Trần Yên Hòa
tranh nguyễn trung
Phía Không Em
Anh phải quay về, phía không em
Anh phải xa, phải biến đi, biệt dạng
Làm sao không đau, không nước mắt
Sẽ thành sông, thành biển, ngàn năm sau
Phải lăn xa, khỏi phía em nằm
Để em ung dung bước lên đời rạng rỡ
Anh đã trở thành một người gàn dở
Làm sao níu được bến trăm năm
Phía không em, chắc là trời đã tối
Anh mịt mờ, thầm lặng, cõi riêng anh
Phía không em, anh đau vùi, nhức nhối
Đành bỏ
tình, thơ dại, phía sau lưng
Cũng có thể, có duyên, mà không, nợ
Thôi thì thôi, xa vắng, một đời thường
Ôi phù du, những tháng ngày, ươm mật
Anh đăm nhìn, với đôi mắt, tiếc thương
Chẳng còn gì, khi về phía, không em
Một mình anh, trơ vơ, trời cuối phố
Phía không em, hoang tàn đến độ
Người nhìn người, như nhìn, cõi mịt tăm
Ta đã có, một tình yêu, như thể
Hòa tan nhau, trong hơi thở, con người
Em dắt anh về, uyên nguyên quán đợi
Anh mơ hồ,
trong hạnh phúc, xanh tươi
Ơi! Ơn em, như tiếng chim đầu núi
Hát vang lừng, điệu nhạc yêu thương
Anh gắng bước qua, cơ hồ không tới
Thì xin lui, nhường chỗ, chẳng đo lường
Thôi, em ơi, một đời anh lầm lủi
Để chỗ em, cho thiên hạ rao mời
Phía không em, chắc đời anh giông bão
Mưa nhạt nhòa, và lạnh quá, người ơi
Trần Yên Hòa
Comments
Post a Comment