Ái Ân - Hoàng Dược Thảo
Chàng thường bắt gặp mình "im lặng" nhiều đêm "đối thoại" với chính mình hay với nàng vô hình trước mặt. "Im lặng" nếu không kể đến những lần phải xử kiện cho hai đứa nhỏ. Con Ti lên 13, con Tún lên 7.
<!>Vì thế mà chàng thường than thở:
- Chắc anh sẽ điên mất em ơi. Nhớ em ngày đêm như thế này còn làm ăn gì được nữa. Chắc phải gặp nhau mất thôi.
Mỗi lần như thế, nàng lại khuyên nhủ:
- Chưa gặp nhau đã muốn khùng. Gặp nhau rồi lại xa nhau chắc là điên thật đó. Đừng dại "ông ơi"!.
Mà họ không có "duyên số" với nhau thật. Thứ nhất hai người ở hai tiểu bang cách xa nhau ngàn dặm. Công việc, mọi thứ đã an bề. Nàng độc thân nhưng chàng thì đã có "gia đình" lại rất thương con. Một bà vợ "dại", hai đứa con còn nhỏ.
Nàng không bao giờ "nói vào" cho mình trong cuộc tình này. Chỉ nói ra. Nàng cho rằng chàng là nguyên nhân mối bất hoà trong gia đình chàng. Người đàn bà hiện nay đã như một giòng sông cạn đi vào biển lớn, cách gì trở lại với mái gia đình, sống đời hiền hòa, an phận cũ. Tuy nhiên: không có sự thay đổi nào...overnight cả. Anh không thể giữ được những gì mà trong thâm tâm anh không còn muốn giữ.
Chàng nhớ nàng ghê gớm những cuối tuần. Vì một lý do thật giãn dị: cuối tuần chàng không phải đi làm mà người đàn bà thì vắng nhà. Trong ngôi nhà lạnh lẽo, chàng lủi thủi nấu cho các con ăn hay chơi với chúng và cảm thấy thật rõ ràng, gần như cầm nắm trong tay, sự tuyệt vọng của mình. Vì thế, dù cả hai đã quyết định nhiều lần, chỉ làm bạn với nhau thôi, tri âm, tri kỷ, người phá vở "hiệp ước hoà bình" lại chính là chàng. Chàng viết lá thư tình đầu tiên (một phá lệ):
Anh đang viết cho em một lá thư thật dài. Anh viết đi, viết lại lần này là lần thứ ba rồi mà vẫn chưa xong. Hy vọng anh sẽ viết xong vào cuối tuần này và sẽ gửi cho em. Anh chỉ muốn em hiểu những biến chuyển trong đáy tâm hồn anh mấy lúc gần đây. Sự tranh đấu nội tâm thật gay go giữa cái Thiện, cái Ác, Trách Nhiệm, Bổn Phận, cái Xấu, cái Đẹp và Tình Yêu của em. Em sẽ hiểu và thương anh hơn. Em sẽ thấy tại sao một con người như anh lại tỏ ra bất nhất, bạc nhược, con nít, tiểu quỉ....Nếu em thấy những dấu hiệu bất thường nơi con người vẫn tự hào là trầm tĩnh, điềm đạm của anh thì đó chỉ là kết quả của một điều duy nhất: Anh yêu em quá và anh không muốn em khổ. Thế thôi.
Anh quyết định sẽ đi gặp em trong tuần lễ đầu tháng 3. Anh muốn Em đến gặp anh. Không có gì thay đổi nữa trừ những bất ngờ ngoài dự định như Anh đau yếu hoặc bất cứ lý do gì ngoài tầm kiểm soát của Anh. Anh yêu em vô cùng, T. yêu dấu của riêng anh...
Thư đó nàng nhận được vào tháng Tư sau khi cuộc gặp gỡ bị đình chỉ vào phút chót vì... nàng tủi thân. Con nhỏ con nít ơi là con nít. Một người bạn sống nơi vùng nàng ở qua xứ chàng về kể lại "hạnh phúc" của chàng bên đây. Chàng cay đắng: cho anh một thời gian nữa. Mấy đứa còn nhỏ quá. Anh không biết phải làm sao...Gặp em rồi được em yêu coi như anh trúng số độc đắc. Có ai trúng số rồi mà không "dám" lảnh hay không? Em phải hiểu nỗi khổ tâm của anh.
Sau đó, chàng năn nỉ hẹn gặp tháng sáu. Trời mưa hay nắng hay...trời sập, anh cũng phải gặp em thôi. Nhưng tháng sáu không nắng không mưa họ cũng không gặp nhau. Lý do: ông già nàng bệnh nặng. Con nhỏ đã lớn nhưng chưa bao giờ rời cha mẹ nên phần ngây thơ, thánh thiện còn nguyên. Mấy năm nay, con nhỏ thương cha hết mực nên cực khổ trăm chiều. Ông già liệt giường, liệt chiếu nhưng con nhỏ quyết định đem cha về nhà nuôi dưỡng bất chấp lời khuyên của bác sĩ, y tá hay bạn bè. Con nhỏ hay nói với chàng về tuổi thơ, về sự thông thái, đức độ của cha. Cũng hay khóc với chàng mỗi khi cha trở bệnh. Thử tưởng tượng làm sao chàng không yêu con nhỏ ngất ngư...
Nhất là khi... chàng đang sống bên cạnh một người đàn bà đã bị lôi cuốn hoàn toàn vào giòng sống đầy vật chất của xã hội này. Chàng không biết lỗi tại ai. Tại chàng vô tâm như con nhỏ lý luận hay tại người đàn bà nông cạn, không biết nhìn xa, nhìn gần. Chỉ biết là đời sống giữa chàng và người đàn bà cùng sống chung dưới mái nhà này đã là một xếp đặt an bài. Hai người cùng đi đi, về về, lo lắng cho mấy đứa con nhưng cuối tuần, một người đi biệt hay lâu lâu lại biến đi mất hút năm ba ngày, một người trông con. Từ khi biết sự thật, chàng không muốn nhìn lại, cũng không muốn tìm hiểu thiệt hơn chỉ biết tất cả đã như một sự đồng ý, thỏa thuận của hai phía. Trước đây, chàng còn cảm thấy sự "đi về" này là một may mắn vì mấy đứa con vẫn có người chăm sóc, hạnh phúc gia đình có thay đổi nhưng chỉ về phía người lớn...Sự nguội lạnh chàng dành cho phái nữ đã cho chàng biệt danh "Ông Ngáo Ùp" ở thành phố này. Đó là chưa kể những tin đồn xầm xì về sự bất lực, về khả năng đàn ông không còn nữa cũng chỉ khiến chàng buồn cười. Đàn bà muôn đời dại dột, khờ khạo. Chàng đi làm, đọc sách, nuôi dạy các con. Cho đến ngày chàng gặp và đem lòng thương yêu con nhỏ mới... trời ơi là khổ!
*
Tháng Bảy, họ không gặp nhau vì con nhỏ quyết định chấm dứt, không "chơi" với một người đàn ông có vợ. Ba biết thì chết. Chàng cũng đồng ý chàng không có quyền làm phiền nó thêm. Trong hai tuần lễ, chàng "ráng" im lặng, không điện thoại. Cuối tháng, chàng nhận được thư sau:
Anh yêu dấu,
Không biết sự trùng hợp nào của định mệnh anh lại có tên giống như Ba. Cả đời em chỉ thương nhất ba em. Em thương và cần Ba đến độ những ngưòi sống kề cận bên em đều lo sợ khi Ba ra đi vĩnh viễn, không biết em còn tinh thần để làm việc hay không. Ba sắp mất em được gặp Anh. Anh lại yêu em mới thật là kỳ. Nghĩa là bên em lúc nào cũng có một ông Thần Hộ Mạng hết.
Anh yêu dấu, từ khi ra khỏi nước hầu như em không viết thư. Những đau đớn của riêng mình, em thường dấu kín với mọi người, ngay cả cha mẹ, anh em, con cái. Than thở để làm gì, anh ơi. Vì vậy khi muốn viết thư cho Anh lại chỉ có thể viết bằng máy thôi. Buồn không Anh.
Mấy hôm nay, những cuộc nói chuyện với Anh không hiểu sao làm em nôn nao quá. Những điều em muốn quên và tưởng như mình có thể quên được lại hiện về. Một vòng tay, một nụ hôn. Không biết nói sao để Anh hiểu khi sáng nay dậy sớm, em tập thể dục bằng cách đi bộ trên treatmill bỗng nghĩ và nhớ đến Anh. Em nghĩ nếu mình sống cùng, mỗi lần em tập thể thao như thế này thì dù Anh có bận đến đâu em cũng sẽ năn nỉ Anh tập cùng. Anh vẫn mắng em không biết lo cho thân mình nhưng chính Anh mới thật không biết lo gì cho Anh đó thôi.
Anh ác lắm. Từ khi lớn khôn, đời sống lứa đôi đắng cay chỉ đem lại cho em những lợm giọng khi nghĩ về ân ái vợ chồng. Những điều anh nói, dù chỉ qua điện thoại, dù gương mặt Anh, nét mặt đăm chiêu tưởng chừng như đã chìm trong sương mù lại hiện về thật gần mới khổ. Điều không muốn nghĩ đến lại đến. Cả hai đứa đều thật cô đơn trong đời sống đó Anh. Cả hai chỉ biết sống cho bổn phận và trách nhiệm nên đứa con nít trong ta không có cơ hội trưởng thành. Phần tri thức bên ngoài càng già dặn bao nhiêu thì đứa con nít trong hai đứa chúng ta càng cô đơn, thơ dại bấy nhiêu. Anh, em muốn đi về gần bên Anh. Ước muốn thôi mà. Em không thể ngăn được ước muốn của mình.
Em hiểu hơn ai hết hoàn cảnh của Anh bây giờ. Và em thấy em thật là may mắn khi đã vượt qua được một hoàn cảnh tương tự. Mười năm trước đây, em cũng đã loay hoay, đau đớn không tìm được lối thoát cho mình. Thật là tiện khi người ta đã giải quyết hộ cho em tình cảnh tưởng chừng như nan giải tương tự như anh bây giờ này.
Do đó dù biết nói ra chỉ bằng thừa, nhưng em cũng nói. Xin Anh an tâm. Chừng nào cũng được. Em muốn Anh bên em khi Anh cũng bình yên và an tâm, không có điều gì để ân hận như em bây giờ. Dù điều đó với em có nghĩa là những ngày tháng chờ đợi trong cô đơn và đôi lúc tưởng chừng như tuyệt vọng.
Không biết Anh có để ý không, trước khi yêu Anh thật dễ dàng cho em dựng một truyện ngắn. Vài hình ảnh thoáng qua, một cốt chuyện tình cờ nghe được trong đời sống hay đọc đâu đó trong sách là đủ để em ngồi xuống bàn, mở máy lên, vài ba tiếng là xong. Cứ lồng mình vào trong hoàn cảnh em có thể viết ào ào. Từ khi yêu Anh, khác hẳn. Không phải em không có ý tưởng mà chỉ vì em không còn muốn diễn tả những tình cảm thật riêng tư của mình trên trang giấy. Có nên không, dàn trải thêm... cuộc đời mình trước mắt tha nhân.
Anh yêu dấu,
Tối nay em muốn viết thư cho Anh. Nếu không quá mệt vì chờ mẹ suốt buổi chiều ở phòng mạch Bác Sĩ chắc em sẽ fax cho anh. Nhưng thôi sáng mai em sẽ gửi thư này cho Anh.
Em biết Anh sẽ yêu em lắm. Yêu như một hình bóng của chính mình. Cũng như em sẽ yêu Anh lắm. Người ta thường dùng những danh từ như một cuộc tình nồng, cuộc tình trăm năm. Em chỉ mơ hồ cảm thấy điều đó từ khi chúng ta yêu nhau dù thời gian hai đứa gặp nhau không quá vài tiếng đồng hồ.
Tối hôm qua em nằm mơ thấy em đi thăm Anh. Hai đứa chọn một nơi thật xa, không quen biết ai. Thành phố nhỏ nhưng người đông và thân mật. Anh nắm tay em đi qua những ngã đường. Em thấy em cười nói bên Anh như trẻ thơ. Như em chưa bước chân xuống đời. Như những nếp nhăn trên khuôn mặt đã không còn. Anh lì lợm lắm. Đường phố đông người mà Anh tỉnh bơ, cúi xuống ôm em vào lòng mà hôn mỗi vài bước đường. Có khi Anh còn để hẳn tay vào trong lưng em, che dấu hành động nghịch ngợm này bằng cái áo khoác rộng màu đen. Khi em tỉnh giấc, cảm giác làn da ấm áp của Anh còn nguyên vẹn trong bóng đêm mới kỳ.
Em không còn nhỏ tuổi nhưng như đã nói ở trên, những ý nghĩ về ái ân
thường làm em lợm giọng khi nghĩ đến. Bởi vì quá khứ, em chỉ có đắng
cay và tủi nhục. Làm sao để Anh hiểu niềm hạnh phúc vô biên của em khi
nghĩ đến Anh. Làm sao để một người đàn ông, dù đó là người yêu của mình,
biết về cảm giác sung sướng tuyệt vời của một người đàn bà khi nghĩ đến
lúc sẽ được ái ân, gần gũi một người đàn ông mà mình kính trọng và yêu
thương. Nhất là đối với một người đàn bà khốn khổ như em...
Anh,
Em không muốn than thở để Anh thương em nhiều hơn đâu. Em thức giấc
nửa chừng. Bây giờ là 3 giờ sáng. Em vừa sang thăm Ba. Mỗi đêm thức giấc
em thường sang thăm Ba như thế từ mấy năm nay. Em nghĩ có đêm em sang
và Ba đã ra đi, em sẽ không còn có Ba bên em nữa. Năm, mười năm sau, dù
em có Anh bên em hay không, mỗi lần cúng giỗ cho Ba em sẽ nhớ hoài những
đêm cuối cùng của đời Ba, em sống theo từng hơi thở nặng của Ba và tình
yêu Anh ở xa. Quyết định dứt khoát của em trên nhiều phương diện để
chuẩn bị cho những ngày tháng dài cô đơn sắp tới chắc sẽ làm cho nhiều
người ngạc nhiên lắm đây. Người ngạc nhiên nhất đôi khi lại là Anh không
biết chừng.
Anh yêu dấu của em.
Con nhỏ nhất định không điện thoại. Chàng khổ sở vì nhớ giọng nói
nũng nụi dễ thương. Chỉ cần qua giọng nói, chàng tưởng tượng ra nhiều
thứ. Những giấc mộng ban đêm của chàng đầy hình ảnh con nhỏ. "Người
hùng" đành phải viết thư năn nĩ:
Tội anh quá, đừng giận anh nữa có được không? Khi gặp người tử tế cứ
đi lấy chồng nhưng anh sẽ mãi ở bên cạnh mà lo cho. Anh không an tâm
chút nào vì em ngây thơ và con nít quá đi. Chỉ khôn công, khôn việc
nhưng đời sống thì ngu nữa là đàng khác. Gặp người không tử tế lại khổ
vào thân.
x
Tháng Tám chàng gửi cho nó một lá thư dài:
Em yêu dấu,
Ngay sau khi ngưng điện thoại với em hôm thứ Sáu, tối đó anh đã viết
ngay cho em một lá thư dài. Đang viết dở thì hôm nay nhận được thư em,
anh viết lại từ đầu.
T. của riêng anh.
Anh không muốn đốt lá thư của em như ý em muốn. Anh sẽ gửi trả lại
để em bỏ vào File cho anh, hoặc là anh sẽ giữ lại, mỗi khi nhớ em đem ra
đọc giống như việc làm của bà Phương Lan vào ngày sinh nhật lúc chạng
vạng tối. Trước khi từ giã cõi đời anh sẽ gửi trả lại em, anh hứa như
thế. Em ơi, anh xúc động khi đọc đến cuối thư. Anh tưởng tượng em đã
nuốt thầm những giọt nước mắt sắp trào ra khi viết những dòng chữ này.
Mối tình của anh có thể nào thay thế được Ba không? Anh sung sướng vô
cùng. Không bút mực, văn chương nào có thể tả được niềm hạnh phúc vô bờ
đang tràn ngập tâm hồn anh lúc này. Lần đầu tiên anh biết thật rõ ràng
em đã yêu anh ghê gớm như anh yêu em. Trước đây, chưa một lần em xác
định mối tình của đôi ta. Một cách gián tiếp, anh hiểu là em yêu anh,
nhưng yêu anh đến mức độ nào thì anh không thể biết chắc chắn. Sự lẫn
tránh của em hẳn có nhiều lý do. Anh hiểu là trước đây em vẫn còn một
chút reservations nào đó. Nhưng bây giờ thì thật rõ ràng là em yêu anh
nhiều hơn là anh đã nghĩ. Phải yêu ghê gớm lắm người đàn bà mới trải
lòng mình trên trang giấy như thế, nhất là vấn đề muốn được gần người
yêu để trao thân. Bức thư của em có giá trị như một thái độ dứt khoát
coi thường tất cả, mọi sự đều nhỏ bé vô giá trị, vô nghĩa đối với mối
tình của em dành cho anh.
T, em yêu của anh,
Ngay từ giây phút đầu tiên yêu em, anh đã nhìn ngắm con người em dàn
trải trong văn chương cuả em. Anh đã tự giới hạn Tình yêu của anh trong
vòng hoàn toàn thuần túy tinh thần, hoàn toàn Platoric, anh tự nhủ lòng
là sẽ chẳng bao giờ để cho sự ham muốn tầm thường vẩn đục mối tình cao
thượng của anh dành cho em. Anh đã phải tự chiến đấu không ngừng nghỉ từ
hơn một năm nay với chính anh. Tâm hồn anh luôn luôn có sự giằng co.
Mỗi lần nghĩ đến chuyện em sẽ buồn khổ vì xa anh, nhớ anh là lý trí anh
lại thắng con tim dù cho sự chiến thắng chẳng đem lại cho anh một niềm
vui nào. Chỉ còn lại sự mệt mỏi đến rã rời, chỉ còn lại trong tâm hồn
một nỗi buồn rã rượi, não nề. Những lúc gần đây lòng ham muốn được gặp
em, gần em càng mạnh mẽ, càng dữ dội. Những điều tự nhủ như "Em khổ
nhiều rồi, chưa thể mang lại hạnh phúc sung sướng cho em lúc này thì tìm
gặp em để làm chi?..." hoặc "Anh nói anh yêu người ta mà anh đem lại
buồn khổ thì anh chỉ yêu anh, anh là thằng ích kỷ..." đã không còn hiệu
nghiệm nữa. Lý trí đã gần như hoàn toàn thất bại trong việc thuyết phục
con tim đến nỗi có lần anh thu xếp công việc và gọi hãng hàng không để
mua vé máy bay qua thăm em ngày cuối tuần. Có những incidents bất ngờ,
rất bình thường đôi khi như vô nghĩa, đã giúp anh ngưng lại được. Một
lần nghe em đi ăn với anh V. Một lần nghe có người gửi hoa tặng em mỗi
tuần. Một lần đọc thấy bài thơ của hai người. Một lần về nhà thấy hai
đứa nhỏ cãi nhau... Còn nhiều nữa anh không thể nhớ hết là đã biết bao
nhiêu lần chỉ còn một sợi tóc nữa là anh đã tìm đến em rồi em biết
không? Một câu hỏi luôn luôn hiện lên trong trí anh là "Lòng khát khao
được gần em, sự ham muốn em thuộc về anh vĩnh viễn lúc này có phải là
chính đáng không?" Từ trước câu trả lời là không, nhưng đến hôm nay, câu
trả lời của anh là có. Em biết tại sao không. Giản dị lắm T. ơi. Tại vì
anh đã yêu em quá mất rồi. Những giao tiếp với em, những buổi điện
thoại, những chia sẻ với em về những cay đắng, ngang trái, đau khổ, khó
khăn đã đem anh ngày một gần lại với em và cùng lúc Tình Yêu càng lớn
theo, càng tách anh khỏi mối tình trên mây để kéo anh xuống cuộc đời,
kéo anh về với cái định nghĩa "Tình Yêu là sự thăng hoa, hòa hợp tuyệt
hảo giữa thể xác và linh hồn của hai người yêu nhau". Yêu nhau, muốn gần
nhau đâu có tội lỗi gì! Tối thứ Bảy anh buồn và nãn một cách ghê gớm.
Anh lái xe ra bãi biển để tìm sự bình an cho tâm hồn. Anh có thói quen
mỗi khi lo buồn chuyện gì hay tìm đến chỗ vắng vẻ một mình. Anh nghĩ
thái độ tự cô lập mình như thế không phải là tốt đâu. Biển tối chỉ có
tiếng sóng vỗ vào bờ rào rạt như tâm hồn anh đang nhớ em chất ngất.
Trong cái vĩ đại huyền bí của biển và đêm, anh thấy một điều thật rõ
ràng bừng sáng trong bóng tối là anh yêu em vô cùng. Chẳng có gì ngăn
cản được anh yêu em ngoài ông Trời. Những trò bần tiện, vụn vặt, hạ cấp
của con người không ảnh hưởng chút nào, dù nhỏ nhặt đến đâu đi chăng
nữa, đến mối tình của đôi ta. Anh đang có một mối tình tuyệt vời, anh sẽ
giữ gìn, bảo vệ và yêu quí nó. Trong kiếp người phù du đầy hệ lụy này
còn có gì giá trị hơn Tình Yêu? và trong 5 tỉ người trên trái đất, có
bao nhiêu kẻ gặp người mình yêu và được yêu?... Hoàng đế có từ bỏ ngai
vàng theo Tình Yêu thì cũng dễ hiểu.
T. yêu dấu của anh,
Chúng ta đang sống những giây phút quí giá nhất của một đời người.
Anh muốn thời gian hãy ngừng trôi để anh chìm đắm trong sự sung sướng
đến muôn đời "O temps! suspends ton vols". Một ngày được yêu em bằng
trăm năm sống vô vị, T. ơi!... Những giấc mơ thật đẹp đã đến với anh mỗi
đêm. Anh chìm vào giấc ngủ thật bình an với hình ảnh em tóc thề xõa
chấm vai, đôi môi trái tim làm nũng và cặp mắt bồ câu nai tơ nhìn anh
như chứa cả một trời yêu thương đằm thắm.
Anh nhớ em quá. Anh lại phải ngừng không viết tiếp được nữa, T
ơi!... Nhớ đến tê dại cả tâm hồn thì còn làm được gì nữa nói chi viết
thêm cho em được...
Hôn em thật lâu...
Anh yêu của em,
Tuần lễ sau, vào lúc bất ngờ nhất con nhỏ điện thoại cho chàng. Lý
luận "cùn" của một người đi trên mây: khi ở xa nhau, người ta hay tưởng
tượng về nhau rồi...mơ mộng. Thực tế khi gặp nhau rồi, vỡ mộng sẽ quên
nhau dễ dàng hơn nhiều. Không biết chừng trường hợp này đúng với anh.
Anh tưởng tượng về em nhiều quá. Đó là lý do em nghĩ hai đứa nên gặp
nhau một lần. Khi đã vỡ mộng, anh sẽ yên tâm hơn sống cuộc đời của anh
với mấy đứa con.
Chàng không cần biết, không cần nghe lý luận của con nhỏ. Chỉ mong được gặp nên: mưu Khổng Minh Gia Cát Lượng em ơi!
Vậy mà sau đó lại sợ. Mặc dù, chàng lại viết thư:
Em yêu dấu,
Lá thư này viết cho em ngay sau khi dứt điện thoại với em. Anh cảm
thấy tâm hồn thật thoải mái, không còn khổ sở như mấy tuần vừa qua. Anh
đã tìm thấy sự bình yên cho tâm hồn khi tìm thấy sự hổ trợ nằm sau quyết
định của anh. Khi phải make a decision, con người cô đơn trong quyết
định của mình vì chỉ chính mình, không ai khác phải chịu trách nhiệm về
hành động của mình. Đó cũng chính là cá tính của các leader vì cần can
đảm để quyết định dù cho đó là một việc lớn hay nhỏ.
Nếu chúng ta tin rằng mỗi người đã có một định mệnh đã an bài, và
cũng như Nguyễn Du, tin rằng nếu thành tâm con người có thể một phần nào
thay đổi được định mệnh khắc nghiệt... "Có trời mà cũng có ta..." thì
anh phải cố hết sức để có em, vượt qua mọi trái ngang để được gần em,
bên em chứ lẽ nào tự anh, chính anh cứ phải hold back?... Chuyện gì sẽ
xảy ra sẽ phải xảy ra. Anh quyết định để mọi diễn tiến tự nhiên rồi tùy
thời gian, không gian anh sẽ đóng góp phần tâm thành của mình vào. Trời
sẽ thương và giúp một kẻ có lòng như anh. Anh tin tưởng mãnh liệt như
thế, T của anh...
Chiều thứ Bảy vừa qua, anh đi phà qua sông. Trời mưa phùn ray rứt,
buồn và nhớ em đang một mình lặn lội bên đó. Lúc qua phà anh nghe tiếng
còi tàu. Chất chứa trong tiếng còi một chiều âm u, anh thấy thấm thía
hiểu được đến tận cùng thế nào là xa cách, nhớ nhung... Lúc rời phà lái
xe trên cầu tàu vào bờ, những đóa hoa dại mọc từ dưới nước dọc bờ sông
chạy dài bát ngát vô tận làm anh nhớ đến đâu đó trong văn của em có màu
áo lụa vàng. Anh nghĩ màu vàng hoa dại phải đẹp hơn tất cả các màu vàng
khác. Anh muốn em nhìn thấy màu hoa ở ven sông này để có dịp em tả nó
trong văn chương của em.
Tháng Chín, hai người quyết định gặp nhau. Chuyến bay ngàn dặm mang
cả hai về một thành phố lạ. Buổi tối khi con nhỏ bước chân ra khỏi máy
bay, cơn gió lạnh đầu thu, thổi tung khăn quàng lụa hoa viền màu lá mạ
làm sáng khuôn mặt trắng, không phấn son. Con nhỏ ngượng ngùng không dám
nhìn thẳng mặt chàng khiến chàng tinh nghịch nâng cằm nó lên bắt phải
nhìn tận mặt..."ông già".
Sau này khi xa nhau rồi, mỗi lần nhớ lại "giải pháp Gia Cát Lượng",
chàng lại mĩm cười. Gặp nhau, thấy tận mắt nhau rồi sẽ chán nản mà quên
nhau. Con nhỏ làm sao hiểu được rằng, người đàn ông đa tình, lãng mạn đã
yên ngũ trong chàng từ sáu năm qua đã thức dậy vào một lúc không ngờ
khi mà toàn thân của con nhỏ như một cành hoa lan, thơm ngát. Sự vụng
dại, yếu đuối khi ái ân, nét thẹn thùng khi bị chàng hôn trên đường phố
đã làm sống lại trong chàng những giấc mơ thời niên thiếu. Những cô
thiếu nữ sang cả đi dạo trên bờ hồ Hà Nội trước 54, áo dài nhung đen,
khăn san trắng, thơm ngát mùi thiếu nữ. Đêm cuối cùng trước khi chia
tay, chàng đặt cái thân thể nuột nà, mềm mại đó trên người mà hiểu rằng
vì sao, người ta đã có thể đổi tất cả chỉ để được một người đàn bà. Sau
ái ân, con nhỏ mềm rũ như một giây đàn đang chùng phím. Chàng bắt con
nhỏ lập lại để chàng có thể nghe từ cái miệng trái tim, thơm ngát những
điều chàng muốn nghe. Mái tóc đen vây quanh khuôn mặt trắng hồng, hai gò
má mịn màng. Chàng đau đớn khi nghĩ rằng: em quá tuyệt vời nhưng anh
không có điều kiện để giữ em lại cho anh mãi mãi. Chỉ còn tình yêu hai
đứa đã có cho nhau.
Buổi tối, khi con nhỏ trăn trở mất ngũ, chàng vẫn còn thao thức
nhưng cố tình nằm im. Nhớ đến cuộc nói chuyện ban chiều khi hai người ăn
tối với nhau. Con nhỏ buồn rầu thú nhận về tình yêu không thể che dấu
được nữa. Chàng xiết chặt thân thể mềm mại đó vào lòng. Con nhỏ ậm ừ rồi
lại im lặng. Giấc ngũ thật ngoan, không một tiếng ngáy hay tiếng thở.
Chỉ thầm thì: đừng nghĩ gì về em nữa. Hãy đặt lên bàn cân. Anh có em
nhưng rồi anh sẽ mất tất cả. Sư đánh đổi đó có nên không?
Đêm cuối cùng, con nhỏ đã biết kế "Khổng Minh" của nó coi bộ không
khá. Làm sao chàng quên cho nổi. Thời gian tới chàng biết con nhỏ sẽ
không bao giờ tìm gặp chàng nữa nếu không muốn nói rằng nó sẽ tìm cách
lẩn tránh. Em, Anh làm sao khi Anh biết mình đã có được mối tình tuyệt
vời nhất, một cành lan trong trắng nhất của đời mình...
Em yêu dấu, anh yêu em.
° ° °
Nàng không biết nói sao để chàng hiểu về những biến chuyển trong tâm
hồn mình sau chuyến đi. Từ cảm giác hụt hẩng khi không kịp có một nụ
hôn giã từ dù cả hai cùng dậy sớm, chuẩn bị cho một cuộc chia tay mà cả
hai cùng mang trong lòng nỗi ngậm ngùi vì tự biết rằng sẽ khó có một cơ
hội khác để gặp nhau. Bỏ nàng xuống trạm hàng không trước, chàng vội vã
đi trả xe sau khi dặn dò, gửi hành lý xong ra ngoài chờ chàng sẽ trở lại
ngay. Nàng gửi hành lý, lấy vé ghi chỗ ngồi trên máy bay xong, đứng lơ
ngơ chờ chàng ngay lối đi cho đến sát giờ bay phải đành phải bỏ đi. Đi
được một khoãng, nàng chạy quay trở lại. Ý nghĩ chàng có thể đã trở lại
khi mình vừa bỏ đi thì sao! Nhưng không, chàng vẫn không có mặt. Nàng
thẩn thờ đi đến cổng lên chuyến bay của mình. Cảm giác hụt hẩng kéo dài
cho đến khi về đến nhà. Ngôi nhà vắng lạnh chỉ có cha và mẹ nàng ngồi
xem cải lương. Những vở tuồng xưa cũ hình như cha mẹ nàng đã xem đi, xem
lại chỉ để cho nhà có tiếng động nhiều hơn để thưởng thức. Nàng soạn
hành lý đưa mẹ mấy món quà rồi đi tắm. Thần trí phân vân như người mộng
du.
Suốt đêm, nàng mất ngũ. Bốn giờ sáng, khi sang phòng cha giúp mẹ
thay tả cho ông, nàng rơi nước mắt khi thấy cha nhắm nghiền đôi mắt dù
nàng biết ông đang tỉnh thức. Nàng bước qua phòng mẹ, dáng mẹ nhỏ xíu
dưới làn chăn dày, hơi thở phập phều nhẹ như bông. Vùi mặt vào chăn gối
quen thuộc, nàng nghe hơi hướm chàng còn đầy trên da thịt mình.
Buổi sáng, chàng gọi điện thoại kêu nhớ và than trời là đã không kịp
hôn nàng từ giã. Cô thư ký của chàng muốn hà tiện cho xếp, khi mướn xe
đã chọn một hãng nhỏ nằm khuất một góc xa của phi trường nên khi chàng
chạy như ma đuổi về được đến trạm hàng không của nàng thì nàng đã không
còn nữa. Nhưng mà như thế anh lại mừng vì biết chắc rằng em không trể
chuyến bay.
Nàng nghe, thật hờ hững. Như người đang nói điện thoại ngày hôm nay
và người đàn ông ngồi trước mặt mình trong tiệm ăn Tàu tối hôm kia là
hai người riêng biệt. Giọng nói và hơi thở. Hình như nàng chưa nhìn thấy
một khuôn mặt nào hạnh phúc đến như thế. Chàng ngồi thoãi mái, tay chân
giang rộng, cố ăn cho hết con tôm càng to tổ chảng. Chàng cười, hàm
răng cửa hơi thưa, sung sướng hiện ra ngoài ánh mắt. Nàng lo lắng cho
chàng khi trở về nhà. Đàn bà thường tinh ý hơn đàn ông. Em không muốn
anh bị rắc rối khi trở về. Hay...đưa em về khách sạn, gom quần áo anh đi
giặt cho hết hơi hướm của em đi, em muốn anh được yên thân khi trở về
nhà!
Chàng cười sặc sụa trước đề nghị của con nhỏ...khờ. Đêm cuối cùng
bên nhau, đêm xuân đáng giá ngàn vàng, có bắn anh chết ngày mai, I don't
give a damm huống hồ chi bây giờ lại bảo anh đi giặt đồ. Trời ơi là
trời. Chàng giang tay, giang chân, ngồi như ông Bành Tổ. Không biết sao
khi trông dáng vẽ chàng hạnh phúc nàng lại nhớ đến bà nội và những buổi
sáng Đà Lạt. Bà thường ví một người đàn ông hạnh phúc với ông Bành Tổ
sống lâu. Bà nội mất khi nàng mười ba nên chẳng còn có dịp để hỏi bà về
ông Bành Tổ có phải là ông Phật Di Lặc không? Chỉ biết khi nhìn chàng
cười hạnh phúc, nàng nhớ đến bà nội và ông Bành Tổ. Dĩ nhiên điều này
nàng không nói với chàng ngay. Chả là vì, buổi chiều khi hai đứa đi uống
cà phê, chàng khen nàng đẹp và bảo chắc tụi Mỹ ngạc nhiên lắm khi nhìn
anh với em. Tụi nó sẽ hỏi tại sao một người đẹp như thế lại yêu một
người...ugly như anh. Đi bên cạnh em trông anh ugly thật. Một ông Bành
Tổ ugly chắc khó coi!
Trong bóng đêm, dáng vẽ đạo mạo khó chịu hay nói đúng hơn khó đăm
đăm của chàng biến đâu mất tiêu. Chàng bông đùa, nói tục như người điên.
Chàng lý luận: một người con gái cao quý như em ai dám đến gần mà nói
tục. Anh nói bậy nhưng em sẽ nhớ anh suốt đời. Nàng nói nhỏ: làm gì cũng
được, nói gì cũng được miễn là quên được nhau khi rời khỏi nơi đây. Em
sợ mơ mộng, sợ vương vấn, sợ nhớ nhung...Chàng thì trái lại, một lời
nhắc về sự thật mà hai người phải đối diện chàng cũng không muốn nghe.
Chàng bảo: hãy cho anh mơ mộng rồi kết luận: Khổng Minh kỳ này bại trận
rồi. Nếu em định gặp nhau để có thể quên nhau. Chàng quấn quít bên nàng
không rời như một đứa trẻ con đang nắm trong tay một món đồ chơi nó nghĩ
rằng chỉ có trong giấc mơ. Ngược lại trong ái ân, nàng chỉ có một niềm
im lặng. Hạnh phúc hay tủi thân thì cũng xa nhau thôi. Cười hay khóc để
làm gì?
Có thể chàng cũng cảm thấy như thế nên chàng trợn mắt phùng má bắt
nàng phải nói: em, em nói đi, hãy nói là em thương anh đi. T ơi! em
thương anh nhiều lắm phải không? Xác nhận với anh đi! Nói điều đó với
anh đi, anh muốn nghe em nói. Hình như nàng có nói điều đó, hình như
nàng không nói...Sau này khi nghĩ lại, nàng không còn nhớ rõ âm thanh,
ánh sáng, tiếng động chung quanh của ba đêm sống cùng. Thần trí nàng
hình như tê liệt, tay chân, thân thể như vừa trãi qua một cơn địa chấn.
Điều nàng nhớ rất rõ chỉ là cảm giác rũ liệt toàn thân khi nàng buông
mình trên thân thể chàng nồng ấm, hạnh phúc và thầm thì vào tai chàng:
anh, em mệt quá!
Chàng vừa ôm chặt nàng trong tay như một trẻ thơ ôm cái gối ôm dài
"không thể thiếu" của nó vừa cho biết: không có gì hạnh phúc cho bằng
được ôm thân thể mềm mại của em trong tay. Em có biết là em có một thân
hình tuyệt đẹp hay không?
Từ lâu, nàng không còn để ý đến nhan sắc của mình. Nàng thú thật như
thế, nhan sắc của nàng chỉ đem lại cho nàng nhiều phiền toái, nghĩ đến
làm gì. Hình như khi hạnh phúc người đàn ông thường dễ ngũ. Hay vì,
người đàn ông dễ thích ứng với môi trường thay đổi. Nàng ít khi ra khỏi
nhà, đêm nơi xa lạ, dù với người yêu, dù đã tự nhủ mình là một người đàn
bà trưởng thành, đang sống cho giấc mộng của đời mình, cho tình yêu của
mình, nàng cũng không ngũ được. Nàng nhớ, cảm giác được che chở, rất lạ
lùng, chiều nay khi đi bên cạnh chàng trong đám đông. Nàng nhớ, cảm
giác bâng khuâng của mình khi mua một cái áo blouse lụa trắng có thêu
hoa cùng màu và chàng đã trả tiền hộ. Từ lâu, nàng luôn tránh cho mình
những trường hợp này. Nàng không muốn nhận của ai bất cứ một thứ gì vì
tự thâm tâm, nàng vẫn nghĩ nợ đời mình đã dày dằng dặc, tạo nợ thêm mà
làm gì. Tránh đi là hơn. Đó là lý do từ khi ở một mình nơi xứ người,
nàng đã tập sống độc lập, không phiền đến ai vì không muốn người làm
phiền mình. Nàng tập sửa ống nước, tập thay lọc nước cho tủ lạnh, tập
leo thang thay bóng đèn ngoài vườn, tập đi mua xe, sửa xe một mình. Nàng
lầm lì, sống, quay lưng vào đám đông. Do đó, nàng thú nhận: em nhận của
anh nhiều quá. Kiếp này không trả được phải đợi kiếp sau...
Đêm cuối cùng, nàng thức giấc nhiều lần nhìn khuôn mặt không được
thoãi mái khi ngũ của chàng. Nàng so nét khắc khổ đó với nét hạnh phúc
của chàng trong quán ăn buổi tối để thừa biết rằng chàng đã có một đời
sống thật khó khăn về tinh thần. Tình yêu với nàng có đem đến cho chàng
vài nỗi vui hay một vài nụ cười nhưng sự ân hận khi bỏ nàng một mình
trong cuộc đời chắc chắn sẽ dày vò chàng gấp bội khi hai người chia tay.
Gặp nhau lần này, nàng mới có dịp nhìn kỹ. Gương mặt chàng thô, cứng
hơn nhưng vì thế lại có nét đàn ông rắn rõi, nghiêm túc, từng trãi hơn
hình ảnh nàng ghi nhận sau lần gặp gỡ ngắn ngủi trước đây.
Nàng đau vùi mấy tuần lễ liền sau chuyến đi. Thân thể như không còn
một chút năng lực nào để tiếp tục những công việc thường nhật. Nàng
không biết làm sao để giải thích với chàng tâm trạng của mình bởi vì
chính nàng, nàng cũng không hiểu nổi. Chỉ biết nàng tuyệt vọng. Một nỗi
tuyệt vọng không tên gọi. Chỉ biết nàng buồn, buồn ghê gớm. Rũ liệt chân
tay, thần trí hoang mang. Nàng đau đớn khi nhận ra rằng cho đến cuối
cuộc đời, nàng biết dù mình có ân ái với ai thì đó cũng chỉ là cái bóng.
Một đời người đàn bà có thể trãi qua với nhiều người đàn ông nhưng khi
ái ân hình như họ chỉ có thể ân ái với một người duy nhất mà thôi, có
phải?
Hoàng Dược Thảo
Comments
Post a Comment