Khan cổ gọi tình, về (2) - Trần Yên Hòa

 

 

 

Khan cổ gọi tình, về (2)

 

 1. Khan cổ gọi em, chiều biển động

gió xa thổi rụng một cành khô

trơ trọi lòng ta nhìn sóng nước

 ơi em, ơi, con sóng vỗ bờ.

 

Ơi em, đã quá xa tay với

mù mịt người từ độ chiến chinh

mù mịt nhau nên đành lạc mất

 một bờ vai thon, nhỏ, êm, mềm.

 

2. Khan cổ gọi em, năm hai mươi

 áo trắng em bay chiều mùa hạ

 sân trường vui trong những tiếng cười

 má hồng em thơm mùi cỏ lạ.

 

Anh lạc mất em ngày chủ nhật

 trường vắng em, lớp cũng vắng em

 đoạn thư tình nằm trong túi áo

 áo mơ phai, ngàn năm chưa quên.

 

3. Khan cổ gọi em, năm hai lăm

 em bỏ ta đi về xa lắc

 nơi có người đưa đón em sang

con sáo sậu hát bài tuyệt vọng

 

 Em đứng trong khung cửa đời em

 ngó về anh bằng đôi mắt ướt

 có khóc không em, lòng gương ý lược

 muộn màng rồi sáo đã sang sông.

 

4. Khan cổ gọi em, như tiếng vạc kêu

 đêm thổ huyết những lời chung thủy

trời hạn hán làm ta mệt lữ

nằm  chênh vênh giữa chốn mù tăm

 

 Ơi, nhớ quá cuộc tình xa xăm

 nhớ một thuở áo vàng qua ngõ

 em hiện đến bên anh rạng rỡ

 cõi lòng ta, ơi, thuở yêu người.

 

5.  Đời đẩy đưa những cuộc tình chung

 cũng biển dâu tang thương quá đổi

 ta loay hoay suốt kiếp cô đơn

 không tìm được, một tia nắng tỏ. 

 

Ta cày mãi những ngày đất khổ

 làm kiếp tằm nhả những đường tơ

 nhưng thơ ta cũng như tình em

vạt nắng đầu ngày xa mấy độ.

 

6. Khan cổ gọi em, năm ba mươi

 cuộc tù tội làm ta thất tán

 nước mắt im khóc huyệt mộ người

 ngày trải dài như dòng sông cạn.

 

Em ở xa ngoài một tầm tay

tầm tay khô càng thêm khô khốc

 ta ráo hoảnh vực bờ mắt khép

 khóc nước non trong hệ lụy người.

 

7. Khan cổ gọi em, ngày bốn mươi

 em đâu xa lắc, xa vô tận

 ta mãi tìm em trong biệt tăm

 ta gọi em hoài trong giấc mộng.

 

Em thì xa như là chim bay

 con chim sáo nhỏ của năm nào

 bài thơ hoa cúc vàng ta giữ

 giữ mãi đường gươm bật máu bầm.

 

8. Khan cổ gọi em, ngày năm mươi

 ứ hự long ta buồn tiếng quốc

ta lẻ loi như là hồn nước

 dạt xa, trăn trở mãi, con người.

 

Em ở đâu xin một tiếng kêu

như con chim quốc gọi tin về

 cho ta nghe được lời cố quận

 bớ em, bớ em, người trăm năm.

 

9.  Khan cổ gọi em, chiều hôm nay

 chiều mai, chiều mốt, hay chiều kia

em, cõi lòng ta từ muôn kiếp

 hãy thức cùng ta sau cơn mê.

 

Hãy đọc thơ ta ngày bình yên

 nhánh yêu thương chảy giữa môi hiền

em ơi, nhát cuốc thời trung cổ,

hãy cố quên, như chưa bao giờ

 

em ơi cố dấu đi dòng lệ

dòng lệ mừng cho những tình chia.

 

Khan cổ gọi em, khan cổ gọi tình, về

 

Trần Yên Hòa

 

 

 

Comments

Popular posts from this blog

Bài trăm năm - Trần Yên Hòa

Truyện cực ngắn - Mã Lam

Mẹ đi về phía hoàng hôn - Trần Yên Hòa