Mùa hoa kèn hồng - Nguyễn An Bình

 Hoạ sĩ Nguyễn Trung: thế hệ vàng trong thời kỳ cận kháng chiến

tranh nguyễn trung

 

Mùa hoa kèn hồng

 

Nắng hạ cũ sáng bừng lên nỗi nhớ

Khi cánh bướm kèn hồng bay theo em – gót nhỏ  

Và trong ta – dịu dàng hồng phớt mấy đóa hoa xinh

Gió trên cao thầm thỉ muốn nói với chính mình

Đừng vội lả lơi khi ngày chưa kịp tối

Đừng vội quên nhau khi men tình say tóc rối

Ngủ vùi đâu đó trên đường thân quen

Ơi tà áo trắng Trưng Vương

Mùa hoa kèn hồng

Ngày đó em còn nhớ hay quên.

*

Sài Gòn của ta hay của em cũng thế

Vẫn có chung tình yêu

Khi mùa hoa kèn hồng rộ nở

Những cánh hoa mỏng nối dài thêm nhung nhớ

Lúc rực rỡ mênh mông hay chớm tàn phai im lặng

Trong cái nắng điệu đàng

Hay ẩm ương theo cơn mưa dai dẳng

Lang thang trôi trên dòng sông lơ đãng

Đêm mơ phố hương kèn sâu trong chân tóc

Người đi xa mười năm vẫn thấy nao lòng

Người đi xa năm tháng sao mãi phiêu bồng

Để mặc mùa hoa lẻ loi trên từng góc phố.

*

Có khi nào góc phố Sài Gòn ngày ta trở lại

Còn sót lại mấy tiếng ve ẩn sau tán lá

Xin giúp ta giấu ngọn sóng tình

Trôi mien man đằng sau mấy tiếng rung đập khẽ

Chút gió heo may se se chợt chớm quay về

Hoa kèn hồng bé nhỏ của ta ơi

Có hẹn mùa sau cùng nhau thắp lửa

Những nụ hồng chuông thương ai mà bừng nở

Bên hiên cửa lớp ngọt ngào đong đưa mắc cở

Trên búp tay mịn màng người con gái Trưng Vương

Nghe rộn ràng nhịp đập yêu đương thời mới lớn

Trong hơi thở dịu dàng

Say đắm những chiếc nụ hôn.

 

  Nguyễn An Bình

 

Comments

Popular posts from this blog

Bài trăm năm - Trần Yên Hòa

Truyện cực ngắn - Mã Lam

Mẹ đi về phía hoàng hôn - Trần Yên Hòa