Tập Yêu Chồng - Phạm Thái Lê
Hân dựng cái cuốc vào góc sân, đảo mắt tìm vợ. "Con tê, làm chi cả buổi mà giờ ni vẫn chưa đỏ lửa". Vợ hắn lừng lững từ ngoài vườn đi vào, tay ôm mớ dây khoai vứt toẹt xuống sân, dấm dẳng: "Tui không chơi".
<!>
Rồi thị lẳng lặng vào bếp. Hắn ngồi bệt xuống thềm,
quát: "Con Hà, lấy tau cái điếu". Con bé chừng bốn, năm tuổi đang ngồi
chơi với em thả vội cục đất sét, đứng dậy, lấy đóm, lấy thuốc". Con bé
lại tất tả quay vào nhà. Hắn rít một hơi thuốc, khoan khoái ngửa cổ. Đi
làm đồng về, rít hơi thuốc lào, ngửa cổ uống ca nước mưa, rồi làm tiếp
hơi thuốc nữa, thế là nhất. Chiều nay, hắn cuốc rốn góc ruộng để mai mốt
máy cày đám nhà Ngọ thì cày cho hắn luôn thể. Rồi hắn quay vô giục vợ:
"Nấu ăn nhanh lên!". Vợ hắn bưng nồi cám lợn to đi ra sau giếng, quát
con: "Dẹp đồ chơi đi rồi rửa ráy tay chân, bẩn như lợn". Hắn ngả lưng
xuống thềm, sung sướng với ý nghĩ. Rứa mà cuối cùng ta cũng có vợ để
quát có con để sai. Lấy vợ đến sáu năm trời, có hai mặt con rồi mà đôi
lúc, hắn vẫn chưa hết ngỡ ngàng. Hắn lấy được vợ là nhờ đá đỏ. Hồi đó,
dân Bãi Ngang ùn ùn kéo nhau lên Quỳ Châu đãi đá đỏ rồi đem từ miền Tây
về bao chuyện thú vị. Dân nông trường vốn không nhạy cảm thời cuộc, chịu
khổ chứ không chịu khó mà cũng rậm rịch rủ nhau đi. Hắn cũng thấy ngứa
ngáy. Học xong cấp ba, người ta gọi đi nghĩa vụ. bố hắn loay hoay cũng
tìm cách cho hắn trốn. Hai năm nay, "lương thực" người ta đã cắt gạo
hắn. Có đi học đâu mà cấp. Vậy là nhà hắn phải nuôi không hắn. Hai mươi
tuổi mà ngày nào cũng như ngày nào hắn cắp cái sào tre đầu ngọn buộc túm
lá chuối khô theo đít bày vịt bằng đúng số tuổi hắn. Hắn muốn lên Phủ
Quỳ để khẳng định sức trai của mình. Nhưng bố hắn không cho hắn đi.
Không cho đi là phải bởi người ta đưa về hồng ngọc, ru bi nhưng cũng đem
theo những chuyện chém giết, cướp bóc, sập hầm. Hắn con trai một. Ngộ
có chuyện chi thành ra tuyệt tự à. Nhưng cưỡng lại răng được sức hấp dẫn
của tiền bạc. Nhà Long Hồ có năm thằng con trai đi cả năm. Được ba
chuyến đã sắm đài cát-xét hai cửa băng hát ầm ĩ cả ngày. Vậy là bố hắn
đi. Bố hắn đi có chuyện gì thì cũng già rồi, chết cũng không can chi. Có
chết thì cũng đã có người chống gậy là hắn. Nhưng bố hắn lại không gặp
may. Đi suốt cả tháng trời mà chỉ được "tấm" được "gạo" lại toàn đá
trắng, vừa đủ tiền ăn. ở nơi rừng thiêng nước độc, ăn ngủ không điều độ,
làm thì hùng hục cả ngày nên ông ốm lay ốm lắt đành phải bỏ về. Hắn sốt
ruột lắm. Rồi hắn trốn theo nhóm thanh niên trong đội lên Phủ Quỳ. Được
hai tháng, hắn có tiền triệu. Hết thời đá đỏ, hắn lại quay về cắp sào
theo đít bầy vịt.
Nhưng nhờ đó hắn có vợ!
Vợ hắn không có cha. Hắn không biết ai là bố vợ mình. Hơi đâu mà
hỏi. Mà hỏi ai được. Không quan trọng. Hắn chỉ biết là vợ hắn trắng
trẻo. Không biết cưa biết tán lại chỉ có hai tháng trời mà được vợ trắng
trẻo là nhất rồi! Mẹ hắn còn nghĩ không biết đến bao giờ hắn mới biết
tán gái. Các chị hắn thì nói: "Không có đá đỏ thì có mà đến đời mục
thất". Hắn mãn nguyện lắm. Nhưng thỉnh thoảng hắn cũng tát cho vợ một
cái. Phải tát cho hắn nhớ mình là chồng hắn chớ. Tát thì tát thế thôi,
thực ra hắn rất hay bênh vợ. Nếu các bà o mà nói xấu chi vợ là hắn gạt
đi liền. Hắn vẫn cho rằng vợ hắn là nhất. Tất nhiên rồi, "nhất vợ nhì
trời" mà. Ngủ với vợ, hắn không dám sờ vú vợ, vợ mình chớ có phải con
gái ngoài đường ngoài chợ mô mà mần rứa. Hắn nghĩ mình tôn trọng vợ kiểu
nớ là đúng.
"Con Hà bật điện gọi bố vô ăn cơm". Thị xị mặt bưng mâm lên nhà. Mấy
hôm nay cứ nhìn thấy mặt chồng là thị khó chịu. Cái mặt sao nó cứ bì
bì, cái mũi thì tèn tẹt, lại to. Thị thấy hình như nó to hơn mọi ngày.
Hàng ria mép thì đâm ra tua tủa. Đôi lông mày lưa thưa, ngắn cũn. Mà
khốn nạn, hai đứa trẻ con lại giống bố như đúc. Từ cặp mắt lồi đến cái
điệu ăn rất xấu. Thị thấy hắn y như con đại bạch cứ sục mõm xuống máng.
Tự nhiên thị quát lên: "Con Hà ngồi gọn chân lại, ăn đi rồi mà phá". Hắn
cắm cúi ăn, loáng cái đã xong bữa rồi lên ghế ngồi xỉa răng. Hắn xỉa
nhẩn nha, thỉnh thoảng lại đưa cái tăm lên mũi. Thị thấy ghét cái điệu
hắn ngồi ngả ra sau ghế, trông cứ như quan lớn không bằng. Thị thấy mình
thật khổ. Khổ vì cái gì thì thị cũng không rõ. Lấy chồng, đẻ con, nuôi
con ai không vất vả. Nhưng thị cứ tấm tức trong lòng. Trước đây, thị
thấy là hắn cũng được: hiền lành, chăm chỉ, không rượu chè cờ bạc như
chồng người ta. Thị chỉ ghét hắn khi ngủ hay ngáy) nhất là xong chuyện
ấy, hắn ngáy càng to. Chỉ vậy thì có chi mà khổ. Nhưng thị lại thấy thị
khổ lắm. "Lại làm đổ ra chiếu rồi!". Thị đét mạnh vào đùi cu con. Thằng
bé quăng thìa khóc ré lên. Thị quát to hơn: "không ăn nữa thì nhịn". Rồi
thị hằm hằm bưng nồi cơm xuống bếp Hắn vẫn ngồi ngả người trên ghế, mắt
đã mơ mơ. Đó là thói ngủ gà. Hắn thường xuyên gà gật sau bữa tối. Miệng
hắn hơi há ra. Cái tăm nửa muốn nằm yên trên mép, nửa muốn rơi xuống.
Con Hà bỏ vội bát xuống mâm chạy sang hàng xóm xem ti vi. Thằng cu con
quệt mũi đứng dậy, vừa khóc vừa chạy theo chị. Thị ngồi ngẩn mặt bên
chậu bát. chẳng buồn rửa. Thị thấy mình thật lạ. Lần đầu tiên từ khi lấy
chồng đến giờ thị muốn bỏ nhà đi. Ngày trước, hồi con gái, có mấy lần
thị theo Loan tèo lên Nghĩa Đàn buồn cam, có lần còn ra tít Lạng Sơn.
Sau cái lần thấy Loan tèo đem theo hai đứa con gái đi Lạng Sơn rồi không
đem về, thị sợ bị bán đi Trung Quốc nên không dám chơi với Loan tèo
nữa. Loan tèo bảo thị xinh, ra đường khối người mê. Nhiều người mê thì
buôn bán làm ăn dễ lắm, tội chi mà ở nhà làm ruộng. Thị thấy Loan tèo
nói cũng có lý: "Người như mày làm ruộng nó phí đi". Nhưng mà không làm
ruộng, thị cũng không biết làm nghề chi. Học hết cấp hai, mẹ thị bắt thị
ở nhà. Học làm chi cho phí của. Học rồi cũng không làm ông to bà lớn
được. Nông trường ni, đầy đứa học hết mười hai cũng cày ruộng tuốt. Thị
thấy cũng phải. Được vài năm, mẹ thị lại giục: "Lấy chồng đi, để rứa xí
xởn tàu lại nuôi cháu ngoại". Rồi mẹ thị tỉ tê: "Lấy hắn là nhất, con
một, nhà trúng đá đỏ đậm. Miếng ngon không giữ lấy tuột đi lại tiếc".
Vậy là thị có chồng. Rồi thị có con. Con gái, con trai đủ cả. Nhưng thị
vẫn thấy thiếu... Nhà thị chưa có ti vi? Dần dà sẽ mua được ti vi. Nhà
thị chưa có tủ đứng? Rồi cũng sẽ mua được tủ đứng. Cái mà thị thấy thiếu
nó mơ hồ lắm, xa xôi, khó nói lắm. Nó là một cái gì đó mà thị mong mãi,
mong mãi vẫn không thấy đến. Có lúc thị sực tỉnh: Rứa là hết! Chồng
rồi. Con rồi. Rồi thị sẽ già đi. Con thị sẽ lớn lên... Thị ngạc nhiên
với những háo hức ngày sắp lấy chồng. Thị tưởng tượng cuộc sống gia đình
khác thế. Nhưng khác như thế nào thì thị cũng không rõ lắm. Đại khái,
thị hình dung lấy chồng là một bước ngoặt mà từ chỗ bị mẹ mắng chửi, bị
mẹ sai việc thì nay chấm dứt. Phía trước sẽ rất rực rỡ. Thị sẽ có một
người xa lạ yêu thương. Yêu! Thị đã bao giờ yêu chồng? Chồng thị, hắn có
yêu thị? Thị không biết! Yêu là một cái gì đó xa xỉ, không có trong từ
ngữ hàng ngày của cuộc sống gia đình. Đêm tân hôn, thị thấy hồi hộp.
Nhưng cảm giác ấy qua đi rất nhanh nhường chỗ cho sự đau đớn và mỏi mệt.
Lấy chồng là vậy à, chỉ thế thôi à? Khi thị sắp cười, mẹ thị thông báo
với hàng xóm: "Hắn yêu thằng Thắng Mận" hay "Người yêu hắn là thằng
Thắng, đội Quyết Tâm". Đó là bố mẹ Thắng với mẹ thị bàn nhau chuyện cưới
xin chớ có hẹn hò chi với thị. "Chưa yêu rồi sẽ yêu. Không yêu cũng
không chết. Không có chi nhét vô mồm mới chết thôi". Mẹ thị nói đúng.
Nhưng thị vẫn ấm ức. Thị nhớ hồi còn nhỏ, thị cùng mấy đứa trong đội bò
sang khu tập thể rình xem anh Tuấn hôn chị Thủy. Thị bị thằng Lâm dẫm cả
lên bụng. Hồi đó, thị đã nghĩ rằng sau này lớn lên, có người yêu thị
cũng được người yêu hôn và bọn trẻ con cũng rình ở ngoài để xem. Vậy mà
lấy chồng có hai con rồi, thị vẫn chưa biết hôn là chi. Hai mươi ba
tuổi, thị nói với người ta về "hồi còn con gái" một cách xa xôi và nuối
tiếc. Cũng mới đây thôi, từ khi cai sữa cho cu con, thị mới hay nghĩ đến
chuyện yêu. Và thị biết ra được một điều là thị thèm yêu. Nhưng thị
không thể nói ra với ai. Có mà điên! Một chồng hai con rồi lại nói thèm
yêu. Người ta chửi cho mất mặt. Nhưng đó là sự thật! Chưa có ai vuốt ve
tóc thị dù tóc thị đen và dày. Chưa ai đưa cho thị cái bánh rồi ngọt
ngào nói: "Em ăn đi!". Thị thấy chồng mình thật cục cằn, thật thô lỗ.
Những lúc xông vào thị, hắn cứ thở phì phì lên mặt vợ, toàn mùi thuốc
lào hôi nồng. Thị vừa thích lại vừa ghét, vừa hưởng thụ lại vừa chịu
đựng chồng. Thị luôn có tâm trạng háo hức khi bắt đầu và thất vọng khi
kết thúc. Thị cứ chờ đợi một sự khác, một cảm giác khác. Cảm giác như
cái hồi đi xem chiếu bóng bọn con trai trong đội cứ đứng chen chen vào
đám con gái để thỉnh thoảng lại có tiếng con gái ré lên hay tiếng con
trai cười hô hố. Cảm giác đó không sao tìm thấy cảm xúc ấy. Một cái gì
đó rất háo hức, rất tinh khôi. Một sự hồi hộp và thích thú Lạ thật, tại
sao hắn lại không làm cho thị được như thế. Có đêm thị trằn trọc mãi cố
hiểu xem thử "yêu là gì?". Thị nhớ đến chuyện con dâu nhà Thênh Uynh
chồng đi bộ đội, đêm đêm chốt cửa buồng thật chặt, vặn nhỏ ngọn đèn rồi
nhấc song cửa sổ ra ngoài đi với trai. Ông bố chồng thấy đêm nào đèn
cũng sáng mãi đến khuya, gọi nhắc con đâu tắt đèn hẵng ngủ. Gọi mãi
không được tưởng con dâu bị làm sao phá cửa xông vào mới hay mọi
chuyện... Thế là yêu nhau đấy. Phải có những thích thú ghê gớm lắm mới
to gan đến độ dám cưa song cửa nhà chồng. Mà phải yêu nhau lắm mới nghĩ
ra được cái kế đó để loè bố mẹ chồng. Nhưng thị thì không đám làm cái
điều vô phúc ấy. Làm thế thì quá quắt lắm. Thị chỉ cố nghĩ xem vợ chồng
thị có yêu nhau hay không? Thị chưa bao giờ thấy nhớ nhung thèm khát
chồng. Có phải xa nhau đâu mà nhớ. Hắn lại khoẻ như trâu, chưa bao giờ
ốm đau. Nhiều lúc thị cũng muốn chăm sóc âu yếm chồng nhưng cứ ngường
ngượng. Với lại nghĩ thì được chứ nhìn thấy mặt hắn thị lại thấy mình
đang đối mặt với một cái gì đó thật phũ phàng, thật cay nghiệt. Và thị
lại vô cớ cáu bẳn. Thị cáu con chị, thị đánh thằng em. Hai đứa trẻ ngơ
ngác chẳng hiểu là mình mắc tội gì. Đánh con xong thị lại ân hận. Thị
thấy mình xấu tính hắn đi. Người ta nói đúng. Đàn bà khi có chồng có con
rồi đâm ra tủn mủn, bủn xỉn lại hay cáu gắt. Lòng thị buồn rười rượi.
° ° °
Comments
Post a Comment