Posts

Thuyền, như một bi kịch nhân sinh - Trần Hữu Thục

Image
    Trong trang đầu tiên của  Thuyền , tiểu thuyết, tác giả Nguyễn Đức Tùng viết: “ Cả Sài Gòn, cả nước, xem bói. Thời trước, người ta xem để hỏi ngày lành tháng tốt, tiền tài, hạnh phúc lứa đôi, nhưng năm ấy, mọi người hỏi: có đi được không? ” (tr. 6) [1]

Trò chuyện với nhà thơ Trang Châu - Trần Thị Nguyệt Mai

Image
    Trang Châu trên tàu Mary của Médecins du Monde năm 1988   • Trần Thị Nguyệt Mai thực hiện qua email.   Trần Thị Nguyệt Mai: Xin anh nói cho độc giả biết một chút về anh? Trang Châu: Tôi sinh ngày 28 tháng 3 năm 1938 ở Huế. Mồ côi mẹ năm 10 tuổi.

KÝ ỨC SÀI GÒN (1) - SONG THAO

Image
    Đ ư ờng Tự Do nhìn từ nhà hàng Givral.   Tôi rời nơi chôn rau cắt rốn Hà Nội khi chỉ còn đúng 4 ngày nữa là bước qua tuổi 16, tuổi dậy thì. Nơi tới là Sài Gòn. Tôi bay bằng máy bay Cosara được Không Quân Pháp trưng dụng để chở nhân viên và gia đình vào Sài Gòn khi hiệp định Genève chia cắt đất nước vừa được ký kết một tuần trước. Khi đó chưa có phong trào di cư, cậu bé (hay chàng trai) sắp 16 tuổi lòng phơi phới lần đầu được đi máy bay tới một nơi xa tít, tuốt tận miền Nam đất nước. 

Dì Thu - Trang Châu

Image
 tranh nguyễn trung   Đang chân trong chân ngoài ở bồn tắm thì điện thoại reo bên phòng ngủ. Nước thấm vào lòng bàn chân, truyền hơi ấm lên khắc châu thân, làm tôi chỉ muốn trầm mình dưới lớp nước nóng, để nghe cơ thể êm giãn ra sau một ngày làm việc. Nhưng tôi sực nhớ mình đang chờ điện thoại của Phương. Rút chân khỏi bồn nước, tôi giẫm giẫm lòng bàn chân ướt lên tấm khăn lót dưới sàn cho khô, vói tay lấy chiếc khăn lông màu huyết dụ mắc ở móc, quấn ngang hông, mở cửa phòng tắm, bước mau vào phòng ngủ.

Máu của cha - Trần Yên Hòa

Image
  (Đăng cho Ngày Của Cha 21-6-2026)   “ Ở trại Xuân Phước có tù nhân ăn thử 500 con ruồi, nhưng sau đó bị ói mửa gần chết ” (Trại Kiên Giam, Nguyễn Chí Thiệp, trang 354)   Huân cầm cái vĩ đập ruồi, chăm chú, im lặng, rình mấy con ruồi đang bay, đợi chúng đáp xuống một chỗ nào đó trên cái bàn ăn dành cho tù nhân được đúc bằng xi măng nham nhở. Huân thủ thế, ngồi bất động. 

SÀI GÒN PHƯỢNG - Nguyễn Thỵ

Image
     tranh nguyễn trung   SÀI GÒN PHƯỢNG Em là loài hoa hay loài chim Mà hồng như lửa giữa trời im Mà bay như một loài linh điểu Mặt trời nhiệt đới tỏa vô biên Ta lại về ngang qua tháng tư  Tìm Em của một thuở tương tư Khi mùa hạ mới vừa thay áo Đã dậy cuồng phong cuốn mịt mù Thương một mùa hoa chưa nở hết Vội tàn theo những nhánh xương khô Cánh cửa thời gian còn hé mở Tái sinh Em rực rỡ tinh cầu Cúi nhặt dăm ba cánh phượng sầu Rơi rụng còn tươi đến thương đau Nhớ tà áo trắng sân trường cũ Phiêu dạt phương trời cuộc bể dâu Phượng xưa chỉ còn trong giấc mơ Sài Gòn xa lạ của bây giờ Năm mươi năm lẻ mòn chân bước Vẫn còn nguyên một nỗi bơ vơ    Nguyễn Thỵ  

TRỞ VỀ THÁNG BA - VƯƠNG HOÀI UYÊN

Image
    tranh nguyễn trung TRỞ VỀ THÁNG BA Trở về tìm mùa xuân Mùa đã qua một nửa Trở về tìm nhà ai Nhà hoang giờ khép cửa Xuân đã qua bao giờ Tháng ba mùa đã cạn Trăng thượng huyền chơ vơ Tôi về trong chạng vạng Trở về, trở về thôi Nghe tim mình réo gọi Người lấp đầy cuộc tôi Biết bao điều muốn nói Lang thang theo tháng ngày Mỏi chân đành đứng lại Tháng năm quay miệt mài Nhìn đời trôi xa ngái Trở về trong chiều hoang Trăng vàng loang trước cửa Chuông chùa gọi hoàng hôn Nghe đời qua một nửa. VƯƠNG HOÀI UYÊN