Người Cha - Đức Hậu
Nắng đã tắt từ lâu, đường phố đã lên đèn. Cái nóng từ mặt đường nhựa, vỉa hè bê tông và các khối nhà toả ra hầm hập như hơi thở của người đang lên cơn sốt. Đường phố đã bắt đầu nhộn nhịp. Người ta đi ăn uống, đi thăm hỏi nhau và đi hóng mát sau một ngày hè mệt mỏi.
<!>
Giữa cảnh tấp nập phố phường ấy, người đạp xích lô thong thả đạp xe về
cuối thành phố. Ở đầu một phố cụt có khu đất trống và ngôi nhà xây dở bỏ
hoang đã từ lâu, không hiểu sao người ta không xây tiếp cũng không phá
đi. Các tấm panen đã bị dân lang thang đập vỡ lấy sắt vụn bán, khối nhà
còn trơ lại những cột và dầm như bộ xương khổng lồ, đen thui. Trong lòng
ngôi nhà hoang ấy hình thành xóm ổ chuột với những tấm nilông, liếp và
chiếu cũ che chắn làm chỗ ở của dân lang thang đủ mọi thành phần, lứa
tuổi, làm đủ mọi nghề để kiếm sống qua ngày. Người đạp xích lô dừng xe
trước căn lán nhỏ bám rìa đường, phía trước khu đất trống và căn nhà
hoang. Ông thận trọng bước qua những ống cao su, bình hơi của người rửa
xe trước cửa lán. Trong lán có treo một cái võng đay, kê một phản nhỏ
làm bằng cánh cửa cũ, và nhiều đồ nghề lỉnh kỉnh của người rửa xe. Trên
phản có hai người đàn ông đang đánh cờ dưới ánh điện lờ mờ. Người rửa xe
không rời mắt khỏi bàn cờ, hỏi:
- Về rồi à? Nay muộn thế?
Người
đạp xích lô thong thả, ngồi xuống cái võng đay, nhìn một hồi vào thế cờ
của hai bên. "Cờ hoà", ông nói. Hai người buông quân cờ và ngửng lên
nhìn người đạp xích lô. Họ là bạn của nhau từ thời lính. Người đạp xích
lô vốn là đại đội trưởng của họ, về cờ ở thành phố, còn người đạp xích
lô từ nông thôn lên, tá túc trong cái làn nhỏ của bạn bè, hàng ngày đạp
xe kiếm tiền nuôi con ăn học. Lúc người bạn rửa xe định lấy vòi xả nước
cho người đạp xích lô thì có tiếng gọi:
- Ê, xế lô. Làm một cuốc đây.
Hai thanh niên choai choai đứng dưới lòng đường hất hàm làm hiệu. Người đạp xích lô nói:
- Cậu tìm xe khác đi. Ngày nay nóng bức quá, tôi mệt rồi.
- Chê tiền à? Bọn này không thiếu xe máy, nhưng muốn được phục vụ, tiền không thành vấn đề. Có đi không thì bảo?
Người bạn rửa xe trong lán chồm ra. Người đạp xích lô vội giữ
ông lại, nói nhỏ: "Đừng nóng, mình làm thuê cho thiên hạ mà". Trán người
rửa xe nổi gân lên, đôi mắt lồi ra vì tức giận, ông nghiến răng rít lên
khe khẽ: "Tiên sư lũ chó, lúc chúng tao đánh giặc thì bố chúng mày ở
đâu?". Người đạp xích lô nhẹ nhàng: "Thôi nào, bố chúng nó đang có tiền,
nhưng chúng nó chưa được học làm Người. Mình là người làm thuê mà!".
Ông khoác cái áo bộ đội cũ ướt đầm mồ hôi vào người thong thả
đẩy xe xích lô xuống lòng đường bình thản nói: "Nào, mời hai cậu. Đi đâu
đây?".
"Ông già được đấy", một thằng choai choai nói. "Cứ đi một vòng
cho mát đã". Người đạp xích lô vừa mệt, kẽo kẹt đạp xe hết phố này qua
phố khác mà hai thằng choai choai vẫn ra hiệu đi tiếp. Ông cảm thấy như
mình đang dùng chút sức lực cuối cùng để đạp xe. Nóng bức làm ông kiệt
sức. Mỗi lần nhấn chân lên bàn đạp, tưởng như toàn bộ xương gân ông đang
rã ra. Vết thương bên sườn và hố chậu lại nhoi nhói, giật giật và nóng
như lửa đốt. Ông nghiến răng đạp tiếp, đạp tiếp như người leo dốc. Cuộc
hành trình nhọc nhằn của người đạp xích lô kết thúc trước cửa một nhà
hàng nhấp nháy đèn màu, xập xình tiếng nhạc. Hai thanh niên nhảy xuống
xe, làm mấy động tác thư giãn, rồi một thằng bảo: "Ông già được đấy, bai
nhá". Nó móc túi đưa cho ông tờ hai mươi ngàn đồng, vẫy tay ra hiệu
không phải trả lại. Người đạp xích lô hỏi: "Các cậu còn đi học không?".
Hai đứa nhìn ông ngạc nhiên. Một thằng bảo: "Đi làm rồi, mà sao ông hỏi
vậy?" - "À, vì tôi thấy hai cậu còn trẻ mà lại sẵn tiền". "Bố này đúng
là hãng nhà quê chính hiệu. Bọn này làm chỗ thơm hẳn hoi, bố yên tâm.
Nhận chỗ đã học gia công sau, bố hiểu chưa?". Thì ra là vậy. Chắc bố
chúng nó nhận chỗ cho chúng nó đấy. Trong số bạn học trò của ông có một
thằng làm giám đốc, không hiểu sao giàu lên rất nhanh và đặc biệt rất
ngại gặp lại bạn bè cũ. Hắn ta cũng đang sống ở thành phố này, cũng có
một lũ con ăn chơi, học hết bổ túc là xếp vào những chỗ làm thơm như bọn
nó nói, rồi vừa làm vừa gia công đại học. Hầu hết thế, hệ ông từ chiến
tranh bước ra đều học hành dang dở, tuổi trẻ không còn, sức khoẻ suy
giảm, trở về với những người phụ nữ đã chờ đợi cả tuổi thanh xuân. Lấy
vợ muộn, đẻ con muộn, hạnh phúc muộn, còn chờ ông ở hậu phương. Cô xung
phong vào tuyến lửa sửa đường, phá bom như hai người lính. Đôi má trắng
hồng của cô đã lấm tấm tàn nhang, mai mái vì sốt rét. Mái tóc xanh đầy
huyền bí như màn đêm đã khô xác và rụng quá nhiều. Cô đã sinh cho ông
một bé gái, đã sống hạnh phúc với ông được mấy năm ngắn ngủi. Ông chôn
cất vợ trên cánh đồng làng, và chôn vùi luôn những ước mơ về hạnh phúc.
Đêm đêm ông chợt thức giấc vì nghe văng vẳng bên tai tiếng dặn dò của
vợ: "Anh đừng để con khổ. Cố cho con ăn học thành người, bõ công hy sinh
của em, của anh". Ông đã làm lụng nuôi con khôn lớn bằng hai sào ruộng
khoán và tất cả sức lực của người lính sau chiến tranh. Trời không phụ
lòng mong mỏi của người lương thiện, con gái ông chỉ được học ở trường
quê mà đã thi đỗ đại học. Ông mổ lợn choai, tài sản đáng giá nhất của
mình, mời bạn bè đồng đội cũ và họ hàng ăn mừng. Sau khi đưa con lên
trường, ông trở về gửi hàng xóm trông hộ căn nhà nhỏ, nhượng khoán hai
sào ruộng, lên thành phố làm thuê lấy tiền nuôi con ăn học. Chiếc xích
lô, phương tiện kiếm sống của ông đây là do những người bạn lính góp
nhau mua tặng. Ông đã làm việc quần quật, ăn tiêu tằn tiện mấy năm nay
để con bé không phải thiếu thốn, không thua bè kém bạn. Những đêm trái
gió trở trời vết thương cũ đau nhức, những buổi đạp xe chở khách đến
kiệt sức tàn hơi, ông luôn nghĩ đến con gái, nó như mặt trời thắp sáng
đời ông, tiếp thêm năng lượng cho ông sống, làm việc và ước mơ. Chính vì
thế mà ông đủ sức chịu đựng cực nhọc, đủ gan để nhẫn nhục trước thói
đời bon chen, đen bạc.
Người đạp xích lô vè đến căn nhà lán nhỏ lúc người bạn rửa xe đã
khoá cửa, về nhà rồi. Ông đưa tay lên vách lấy chìa khoá, mở cửa và bật
điện. Ông cởi áo đẫm mồ hôi, ngả người trên chiếc võng đay, cảm thấy
xương gân giãn ra sau một ngày làm việc cực nhọc. Cơn mệt mỏi ào đến,
đưa ông vào trạng thái vô thức bồng bềnh, vừa nhẹ nhõm, vừa chìm đắm
nặng nề. Trong mơ màng nửa thức nửa ngủ đầy mộng mị, ông nghe như có
tiếng kẹt cửa, tiếng bước chân ai sẽ sàng. Ông cố mở mắt đang nặng trĩu,
chợt nhận ra gương mặt người con gái thân quen từ những ngày xa ngái,
gương mặt ông thường gặp trong biết bao giấc mơ đẹp. Dù đã qua tuổi
thanh xuân mới được chung sống với nhau, dù đã trở thành người thiên cổ,
cô vẫn ở trong ông, vẫn về bên ông trong giấc ngủ chập chờn nhiều mộng
mị. Cả những lúc tai ù mắt hoa vì đạp xe quá mệt, ông cũng thường nghe
tiếng nói thầm của cô, cả tiếng cười trong trẻo trẻ trung của cô. Nhưng
sao hôm nay cô không gọi ông là anh, là mình, mà lại gọi là bố? Đúng là
cô đang đăm đăm nhìn ông và gọi "Bố ơi! Sao thế nhỉ? Người con gái khẽ
đặt tay lên bộ ngực gầy đẫm mồ hôi của ông và gọi tiếp: "Bố ơi". Ông mở
mắt. Người con gái vẫn đứng đó, chớp chớp mắt nhìn ông. Ông choàng dậy
ngồi trên võng, vỗ nhẹ vào trán mình và chợt nhận ra con gái. Con gái
ông đã về thăm ông chứ không phải mẹ nó. Là thực chứ không phải là mơ.
Ông mừng rỡ: "Con đã về à? Sao không điện báo cho bố biết trước". Cô gái
ngồi xuống cạnh võng, nắm tay cha, giọng bịn rịn: "Bố ơi, sao bố gầy
thế, bố ốm à?". Ông đứng dậy cười cười: "Bố vẫn khoẻ, khoẻ lắm. Chả là
vì hôm nay nóng quá, bố làm thêm một chuyến nên về muộn. Định nằm nghỉ
một tí rồi đi tắm, thế mà thiếp đi. Bố đang mơ thấy mẹ con". Cô gái cố
giấu sự xúc động, đứng dậy thu gọn quần áo của bố vứt trên phản, vắt
trên dây. Cô nói: "Con sắp đi thực tập ở miền Trung, được nghỉ mấy ngày
con về thăm bố. Con lấy nước cho bố tắm nhé". Người đạp xích lô cảm thấy
cơn mệt mỏi tiên tan đi đâu mất. Ông vội thu dọn căn lán chật chội,
lúng túng và mừng vui vì con gái đang có mặt ở đây. Ông mở cái hòm gỗ cũ
kỹ lấy một bọc nhỏ, thận trọng mở ra và bảo con gái: "Đây là khăn mặt
mới, xà phòng thơm bố mua dành cho con. Để bố lấy nước con tắm trước".
Ông lấy một tấm nylon và mảnh cót liếp quây thành một phòng tắm nhỏ ở
đầu lán và mở máy xả nước đầy cái xô, chậu xách vào để sẵn, đoạn bảo con
gái: "Con tắm đi cho mát. Đi đường xa có đói, có mệt không?". Cô gái im
lặng chớp mắt nhìn bố. Cô thương bố đến thắt lòng. Bố đã bỏ nhà cửa,
ruộng vườn lên đây sống vạ vật để kiếm tiền nuôi cô ăn học. Lúc con gái
tắm, ông xách cặp lồng ra quán cơm bụi đầu phố mua cơm, canh chuẩn bị
bữa tối cho hai bố con.
Xong việc, ông mở vòi nước, ngồi trên vỉa hè trước cửa lán tắm
ào ào. Đoạn, ông vơ quần áo của cả hai bố con chuẩn bị giặt. Cô con gái
vội giữ tay bố lại: "Bố ơi, bố để con giặt". Người cha cười: "Bố đời
lính quen rồi. Tay bố khoẻ, để bố làm cho". Hai bố con giằng co mãi,
cuối cùng người cha đành nhượng bộ. Cô gái vừa giặt quần áo, vừa nói với
bố: "Bố ơi, bố đợi con học xong, con đi làm, con đón bố lên ở với con,
để bố đỡ khổ. Lúc ấy, bố con mình không phải xa nhau nữa, bố nhỉ". Người
cha trầm ngâm rồi nói: "Bố chỉ mong đến ngày ấy. Khổ bao nhiêu bố cũng
chịu được, chỉ mong con nên người thôi, ăn cơm đi con".
Sau bữa cơm chiều đạm bạc, người đạp xích lô bảo con gái: "Bố
con mình dạo một vòng cho mát đi". Người cha mở chiếc khoá dây, đẩy xe
xích lô xuống lề đường. Cô gái ngạc nhiên hỏi: "Đi xe à bố?". Người cha
hào hứng: "Đi xe. Bố chở cả thiên hạ đi khắp thành phố rồi. Nay bố phải
chở con gái bố đi chơi một chuyến miễn phí". Cô gái lưỡng lự: "Nhưng con
ngại lắm. Đi bộ thôi bố ạ". Người cha: "Con ngại gì? Hay con chê xe bố
nhếch nhác?". Thấy bố có vẻ buồn vì không hiểu ý mình, cô gái nói: "Con
sợ bố mệt vì đã đạp xe suốt ngày, với lại con cũng ngượng". Người cha
cười: "Không sao, lên xe đi con". Cô con gái ngồi lên xe, người cha ưỡn
ngực vui vẻ đạp hoà vào dòng xe cộ đông đúc. Vừa đạp xe, ông vừa giới
thiệu với con gái những phố hàng ngày ông qua lại, những chỗ ông gác
càng xe đợi khách. Ông bảo tìm được điểm đợi khách không dễ. Phải đúng
quy định của công an, nhưng quan trọng hơn là phải được hội xích lô đồng
ý thuộc quy ước phân chia làm ăn không thành văn của họ. Bây giờ ông đã
được họ thừa nhận, chứ ngày đầu tưởng không trụ nổi. Những người làm
nghề lâu năm gây cho ông bao phen khốn đốn suýt phải bán xới về quê. May
có mấy người bạn lính của ông can thiệp, vả lại họ thấy ông vốn hiền
lành, muốn làm ăn lương thiện nuôi con ăn học. Cô gái nghe cha kể chuyện
kiếm sống nhọc nhằn bằng giọng hồn nhiên, vui vẻ hiểu rằng cha đang
sống vì cô, chấp nhận tất cả, nhẫn nhục vì cô. Cha đang đạp xích lô đưa
cô đi chơi phố lòng đầy tự hào vì cô và được sống cho cô. Dường như ông
không quan tâm đến cuộc sống phồn hoa ồn ào xung quanh, thế giới của ông
chỉ tập trung vào đứa con gái bé nhỏ, mang hình bóng của người mẹ đã
mất. Nó là niềm vui, hạnh phúc và tự hào của đời ông. Đến ngã tư Bưu
điện, ông dừng xe bảo con gái đứng chờ. Ông chạy vội đi một lát, trở về
đưa cho con gái hai gói nhỏ: "Của con đấy". Cô gái nhìn cha: "Đây là ô
mai, còn đây là kem, con ăn đi". Cô gái hỏi: "Sao bố mua hai thứ này?".
"Bố biết con thích", ông nói. "Con gái thường thích hai món này. Hàng
ngày chở khách đi đường, bố để ý bố biết". Hai bố con lại lên xe đi
tiếp.
Bây giờ người đạp xích lô cho xe rẽ lên con đê cao ven thành
phố. Ở đây người đi lại thưa thớt, ánh đèn từ trung tâm thành phố hắt ra
mờ ảo. Gió sông mát rượi. Dòng nước đen sẫm chảy rì rào. Sao trời lấp
lánh trên mặt sông. Vừa đạp xe thong thả, người cha vừa hỏi: "Con học
thêm tiếng Anh phải không?" Cô gái khẽ đáp: "Vâng, con học thêm đại học
ngoại ngữ. Con còn đi làm gia sư nữa bố ạ". "Vậy à? Bố dốt nát chẳng
hiểu những cái con học, nhưng nếu vì phải kiếm sống mà đi làm gia sư thì
con đừng làm nữa. Bố lo đủ cho con học cả hai bằng mà". Cô gái nói: "Bố
đừng lo, con làm thêm cho vui thôi, với lại cũng để củng cố thêm kiến
thức mà bố". Người cha im lặng một lát rồi nói: "Thế thì được. Con nhớ
là bố không để con thiếu thốn gì đâu. Cần gì cứ nói với bố". Cô gái lại
thấy lòng quặn thắt vì thương cha. Nỗi khát khao học vấn và những gì lớn
lao không làm được, ông dường như gửi gắm cho cô. Ông ít khi hỏi về
việc học của cô, vì ông cho rằng đó là việc cao xa, ông không hiểu được.
Nhưng, hôm nay, tự nhiên ông hỏi: "Con đã hát được chưa?". Cô gái ngạc
nhiên hỏi: "Sao bố lại hỏi thế? Hồi ở nhà con vẫn hát đấy thôi". Ông bố
nói: "Là bố nói hát bằng tiếng Anh cơ. Chắc là khó lắm nhỉ". Cô gái khẽ
cười và dịu dàng nói: "Con hát được bố ạ. Con nghe, nói được rồi mà".
Người cha im lặng một lát rồi lưỡng lự hỏi: "Con hát cho bố nghe một bài
được không? Dù không hiểu nhưng bố muốn nghe con hát". Cô gái nói: "Con
ngượng lắm. Ở đây người ta đi lại đông thế kia". Ông bố dỗ dành: "Không
sao, con cứ hát khẽ, chỉ hai bố con mình nghe thôi". Cô gái suy nghĩ,
tìm bài hát phù hợp với hoàn cảnh cha con cô. Tự nhiên cô thấy lòng bồi
hồi xúc động nhớ tới bài Papa của Panka. Nó cũng nói về người cha cô đơn
hết lòng thương yêu con như cha cô. Cô quên hết xung quanh, bắt đầu cất
tiếng hát nho nhỏ, run run. Càng hát, cô càng rung động tận trái tim:
"Khi mẹ mất cha suy sụp và cha khóc, cha nói rằng sao chúa không mang
tôi đi, đêm đêm cha ngồi ngủ thiếp đi trên đi-văng, cha không bao giờ
lên gác, vì ở đấy không còn mẹ nữa...". Hát đến đoạn này, cô nghẹn ngào
nhớ lại ngày mẹ mất và nỗi buồn thương của hai cha con. Nỗi buồn đó vẫn
còn đầy ắp trong lòng cha cô, và đêm đêm ông thường mơ thấy mẹ cô trở
về. Cô ngừng lại không hát tiếp được nữa. Người cha trầm ngâm: "Bố không
hiểu ý nghĩa nhưng lời ca buồn quá. Còn không con?". Cô gái lén chùi
nước mắt. Giọng cô run run, cô hát tiếp những điều cô nghĩ về chính mình
vẫn bằng tiếng Anh: Mỗi khi tôi hôn những đứa con mình, lời của cha tôi
lại vang lên, con cái bạn luôn sống trong bạn, chúng sẽ lớn lên và cần
có bạn.
Cô ngừng hát, hai bàn tay ôm mặt. Người cha dừng đạp xích lô, lo
lắng hỏi: "Sao, con khóc đấy à?". Cô gái ngửng mặt, quay lại nhìn cha.
Dưới ánh sao trời lấp lánh phản chiếu từ mặt sông, người chi nhìn thấy
hai má con gái mình long lanh. Cô nói giọng trìu mến: "Không sao đâu bố
ạ. Bài hát đó là nói về bố đấy". Người cha ngửng mặt nhìn trời đêm,
giọng xa xôi: "Ước gì mẹ con được thấy con đã trưởng thành, giỏi giang
như ngày nay. Bố vui lắm, mừng lắm con ạ. Thôi, bố con mình về".
Trở lại căn lán nhỏ, người cha mắc màn cho con gái ngủ trên tấm
phản, còn ông mắc võng nằm ngoài hè trước cửa lớn. Đêm về khuya, đường
phố đã trở lại yên tĩnh, trời dần dần mát dịu, người đạp xích lô trằn
trọc mãi vẫn không ngủ được. Ông ngồi dậy châm thuốc hút, rồi khẽ khàng
vào lán nhìn ngắm con gái ngủ ngon lành. Con gái ông đó, niềm tự hào và
tương lai của vợ chồng ông gửi lại cho đời. Vầng trán thanh tân, mái tóc
xanh dày phủ kín gối, con gái ông thật xinh đẹp trong giấc ngủ thanh
thản của tuổi trẻ.
Ngủ đi con, công chúa của bố, bố đang canh cho con ngủ đấy. Sau
này con thành người tài giỏi, có ích cho đời, có danh giá và được trọng
nể, con hãy nhớ lấy đêm nay, đến căn lán rửa xe tồi tàn này. Con sẽ đi
những xe hơi sang trọng, con đừng quên chiếc xích lô của bố nhé. Rồi con
sẽ tìm cho mình một người đàn ông tài giỏi và nhân hậu, sẽ sinh cho bố
những đứa cháu thật xinh thật ngoan, chúng sẽ sống trong lòng con như
con vẫn sống trong lòng thương của bố. Bố chỉ ân hận là mình nghèo không
cho con nhiều quần áo đẹp, con không được ở nhà cao cửa rộng đầy đủ
tiện nghi và đi chơi bằng những chiếc xe đắt tiền. Tất cả những cái đó
con phải tự làm ra bằng tài trí của con, chứ thật ra bố mệt rồi, bố biết
mình rất rõ con ạ. Nhưng còn tí sức nào bố còn sống cho con, công chúa
của bố ơi!
Người cha ngồi xổm trên nền căn lá nhỏ, thì thầm nói chuyện với
cô gái đang ngủ ngon lành và cũng là nói chuyện với bản thân mình. Đêm
hè trôi qua, thành phố đã thức giấc với tiếng người đi tập buổi sáng,
tiếng xe cộ chạy trên đường. Khi người đạp xích lô đứng dậy bước ra cửa
lán, bình minh mùa hè đã hửng sau những vòm cây.
° ° °
Người rửa xe nói với cô gái:- Chú cho người lên tận trường tìm nhưng cháu đi thực tập xa quá, không liên lạc được. Chú đã cùng bạn bè và làng xóm cho bố cháu yên nghỉ một cách trọng thể nhất. Đây là những thứ bố cháu gửi lại cho cháu.
Ông mở một bọc nhỏ gói trong tấm mùi xoa cũ có thêu hai con chim bồ câu. Cô gái nhận ra đó là tấm khăn mẹ cô tặng bố trước khi đi chiến trường, suốt đời bố đã nâng niu giữ gìn nó. Cô thận trọng mở tấm khăn, một tờ giấy gấp tư để trên một gói giấy. Tờ giấy hơi nhăn, ố mồ hôi, có lẽ bố đã viết cho cô từ lâu và luôn bỏ túi áo ngực.
"Con gái ơi!
Đừng buồn con gái nhé. Con còn cả một cuộc đời ở trước mặt, con phải sống cả cho bố mẹ. Con còn có bạn bè của bố, bạn bè của con và họ hàng dưới quê. Hãy làm cho cuộc đời mình thật hạnh phúc bằng cách sống tốt lành con nhé...".
Nước mắt cô gái rơi lã chã trên bức thư đẫm mồ hôi của người cha. Cô nghẹn ngào nói với người rửa xe:
- Cháu ân hận quá. Sao cháu không biết hôm đó bố cháu đã yếu thế.
- Đây là số tiền tiết kiệm hai mươi triệu đồng bố cháu gửi lại cho cháu. - Người rửa xe vừa nói vừa đưa cho cô gái quyển sổ tiết kiệm. Bố cháu tằn tiện lắm. Hàng ngày chỉ ăn cơm bụi ba nghìn, có bữa ăn bánh mì, uống nước sôi. Không uống rượu, không hút thuốc. Có một người phụ nữ muốn chia sẻ cuộc đời lỡ dở với bố cháu nhưng bố cháu đã trốn chạy. Thế đấy...
Cô gái gạt nước mắt, cất các kỷ vật của cha vào túi xách, nói với người rửa xe:
- Cháu cảm ơn chú nhiều lắm. Bố cháu may mắn có những người bạn tốt như chú.
- Đừng nói thế. Vì bố cháu là người bạn tốt nên mới có bạn tốt. Bố cháu đã có cuộc đời đáng tự hào. Cháu nhớ là bố cháu không còn nhưng còn các chú. Những người bạn lính không bao giờ bỏ con cháu của nhau.
Cô gái đã ra đi. Trên đường đời từ nay, cô không chỉ sống cho mình mà sống cho cả bố mẹ.
Comments
Post a Comment