Tan loãng - Huỳnh Liễu Ngạn
tranh nguyễn trung
Tan loãng
bảo rằng đợi ngọn gió đông
sao anh bỏ lại hư không bên nhà
mới hôm kia nắng chan hòa
rơi trên áo chút mặn mà của đêm
bảo rằng đợi ngọn trầu têm
làm em phải trải nỗi niềm lên tay
vòng tay ngó vậy cũng gầy
sao ôm được tiêng gió lay thì thầm
giống như anh hẹn trăng rằm
rồi quên hết chỉ ăn nằm với thơ
quên luôn em thuở dại khờ
quên luôn đôi mắt em mờ mịt trông
để hôm kia nước lụt đồng
trôi luôn bảy sắc cầu vồng xuống mương
bảo rằng anh sợ tơ vương
mùi hương thơ dại trên đường em đi
mùi hương của tuổi xuân thì
sao anh không giữ lại khi xa rồi
bảo rằng đời cũng thế thôi
sao anh cứ để pha phôi chia phần
sao anh cứ để phù vân
làm hạt bụi tan loãng dần môi em.
Huỳnh Liễu Ngạn
22.8.2026
Comments
Post a Comment