Tự khúc thu - Thái Ngọc Anh
tranh nguyễn trung
Tự khúc thu |
|
|
Có lẽ nào từ hoang sơ cổ tích Bóng ai đi theo cơn gió giao mùa . Ta lắng tiếng mưa Thu trầm cung bậc, Ơi Ngưu Lang còn giữa bến Ngân xưa...
Mùa trở gió hanh hao nhành nắng sót, Muộn bước tình trăng nghiêng nửa vành thôi . Ta lạc ai giữa muôn trùng thu cũ, Chưa ngày về, tương tư ngập hồn tôi .. .
Mưa Thu lạnh vàng phai bao nỗi nhớ, Phố buồn tênh hoa tím rụng rơi rơi. Chỉ còn lại nụ hôn nào rất vội, Tóc mây buông hờ hững trên vai...
Ngày theo mùa Thu đi trong kỷ niệm, Hạt bụi nào nở muộn giữa bàn tay? Mưa thơm quá môi ai chiều ngóng đợi Dù chút tình vừa trở gió heo may ...
Thái Ngọc Anh | |
Comments
Post a Comment