TỤNG CA - Trần Yên Hòa
tranh đinh trường chinh
TỤNG CA
Nếu anh nói buổi sớm mai thức dậy
Trên trời cao mây trắng chợt reo vui
Thì em đó đang rủ ơn mưa móc
Cho trần gian cây cỏ được xanh tươi
Nếu anh nói em quả là ánh sáng
Là trăng sao tơ lụa suối nguồn tuôn
Thì em đó hiện ra màu sáng lạn
Đem bao dung ân huệ đến cho người
Nếu anh nói dòng sông nào nước chảy
Qua truông khe róc rách mạch sầu dâng
Thì em đó đang lửng lơ bay nhảy
Cho tình ta thêm đẹp mấy trăm lần
Con nước đưa em ra từ anh sáng
Hớp hồn anh nguyên thủy đến vô cùng
Em là trăng tình yêu và mỹ nữ
Chảy tuôn trào nguồn ngọn, chạy tung
tăng
tranh đinh trường chinh
NHỮNG CƠN MƯA SÀI GÒN ĐẦU MÙA
Tháng mười đến bằng cơn mưa ngập nước
Em đi về mang sũng nước trên vai
Gió lay chuyển tóc em từng sợi nhỏ
Ngày đi qua cùng nghĩa với an bài
Sài Gòn đang đi vào mùa nước nổi
Buổi chiều mưa mờ mịt cả hàng hiên
Nước dữ dội tràn qua thành quách cũ
Ta nhọc nhằn gõ những bước chân quen
Nghĩa là mùa thu, nghĩa là mùa đông
Đang đổ xuống những muộn phiền bí ẩn
Những biến động về tháng ngày lận đận
Cũng rách mòn theo vạt áo phai
Trần Yên Hòa
Comments
Post a Comment